Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Tuổi đôi mươi căng buồm qua gió lớn,
Chở khát khao xuôi tận cuối chân trời.
Anh ôm cả đại dương vào mắt biếc,
Ngỡ đời mình còn rộng mãi không vơi.
Tin ngực trẻ đủ vượt ngàn giông bão,
Tin bàn chân chẳng biết mỏi bao giờ.
Đến khi sóng dạy lòng người hữu hạn,
Mới hiểu đời đâu chỉ những ước mơ.
Tháng năm ấy thả neo vào đầu sóng,
Bụi thời gian nhuộm bạc mái đầu xanh.
Bao bến cũ lùi sâu miền ký ức,
Chỉ biển đêm còn vọng tiếng mong manh.
Con thuyền cũ vẫn miệt mài xuôi gió,
Lao về miền vô tận phía trùng khơi.
Sau lưng chỉ một đường chân trời khép,
Trước mặt buồn, biển lặng đến vô lời.
Cánh hải âu cũng mòn theo năm tháng,
Mỏi cánh rồi vẫn gắng một đường bay.
Có những lúc giữa mênh mông sóng bạc,
Tưởng đời mình chìm khuất giữa heo may.
Đã đi hết những mùa mưa buốt giá,
Những đêm dài khói lạnh phủ vai sương.
Có đôi lúc lạc miền không bến đỗ,
Chỉ bấu vào một đốm lửa yêu thương.
Rồi gặp em giữa một chiều rất lặng,
Anh chỉ còn đôi bàn tay trắng thôi.
Giữa ngực gầy bao mùa đông câm lặng,
Niềm tin xưa cũng cạn tự bao đời.
Em nhặt nắng hong khô từng vết bụi,
Gom dịu dàng vá lại những chông chênh.
Thắp trong gió một ngọn đèn bền bỉ,
Để tim anh tìm được chính tim mình.
Mười năm ấy biết bao mùa bão nổi,
Mười năm dài sương gió phủ vai nhau.
Đời xoay xiết giữa hơn thua, được mất,
Chỉ nghĩa tình còn ở lại bạc đầu.
Có lúc ngã trước muôn điều nghiệt ngã,
Có lúc cười khi nước mắt chưa khô.
Qua tất cả những thăng trầm dâu bể,
Mới hiểu điều bền nhất chính là cho.
Anh đã hiểu cuộc đời như biển lớn,
Lúc cuồng điên dậy sóng, lúc bình yên.
Đi cạn hết những cung đường bão tố,
Mới bàng hoàng — bến đợi chính là em.
Không phải bến của riêng ngày tuổi trẻ,
Cũng chẳng là phút nông nổi đầu tiên.
Mà là chốn sau muôn trùng giông gió,
Người quay về vẫn thấy một bình yên.
Nếu mai này tóc pha màu mây núi,
Bước chân chùng theo bóng xế hoàng hôn.
Anh vẫn muốn đan bàn tay em mãi,
Đi hết đời cho đến cuối cô đơn.
Dẫu năm tháng rút dần bao sức lực,
Dẫu mắt mờ không rõ lối xa xăm.
Chỉ cần biết bên đời còn có em,
Thì mỗi bước vẫn hoá thành trăm năm.
Đời người cũng như muôn dòng nước chảy,
Lúc đầy vơi, lúc lặng lẽ âm thầm.
Đi qua hết những hư hư thực thực,
Mới hay tình còn ở lại trăm năm.
Tiền tài rồi cũng hoá thành cát bụi,
Danh vọng rồi cũng lặng giữa hư không.
Chỉ ánh mắt một người còn đợi mãi,
Đủ giữ lòng qua bão tố mênh mông.
Bởi thuở ấy anh chỉ tay trắng đến,
Chẳng có gì ngoài một trái tim đau.
Nhờ tay em nhen lên ngàn lửa ấm,
Để hôm nay còn đứng giữa bạc đầu.
Nếu có thể viết thêm lần nữa nhỉ,
Anh vẫn xin được gặp lại em thôi.
Vẫn tay trắng, vẫn con tim năm cũ,
Để yêu em như thuở mới vào đời.
Mai dẫu phải xuôi về miền cát bụi,
Con sóng nào rồi cũng khuất ngoài khơi.
Anh thanh thản bởi trong từng nhịp thở,
Có một người đi trọn với cuộc đời.
Nên đi hết trăm năm cùng dâu bể,
Qua phù vân, qua bĩ cực, vinh quang.
Điều còn lại sau muôn vàn tan hợp,
Chỉ tình em — còn sáng giữa nhân gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.