Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:59, số lượt xem: 16

Chị ơi, chị đã thật lòng tha thứ cho em chưa?
Hay trong lòng vẫn còn những điều chưa tiện nói?
Dẫu tháng ngày qua em vẫn âm thầm chờ đợi,
Vẫn kiếm tìm một nhịp cầu nối lại yêu thương.

Có những buổi chiều buồn nhìn mây trôi lặng lẽ,
Em tự hỏi lòng mình đã sai ở nơi đâu.
Một lời nói vô tâm, một lần không thấu hiểu,
Mà để lại trong nhau biết mấy nỗi u sầu.

Em đã cố gắng vá những điều từng đổ vỡ,
Gom từng lời chân thành gửi theo gió theo mây.
Mong những điều tốt đẹp có thể quay trở lại,
Như nắng sớm dịu dàng hong khô những tháng ngày.

Nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn còn bao lo sợ,
Sợ chị vẫn còn buồn, còn giữ những ưu tư.
Sợ những điều em nói chỉ như làn gió thoảng,
Chưa thể chạm vào nơi chất chứa những tâm tư.

Có những nỗi niềm chẳng dễ gì cất tiếng,
Càng muốn nói càng thêm lúng túng, nghẹn lời.
Nên bao điều chất chứa chỉ âm thầm giấu kín,
Để đêm về thao thức với khoảng lặng chơi vơi.

Em biết mà, chính em đã làm chị phiền lòng,
Để những đám mây buồn phủ lên ngày gặp gỡ.
Suốt mấy tháng dài qua, khoảng cách càng xa ngõ,
Mỗi người đứng một bên của những nỗi ngậm ngùi.

Đến hôm nay em mới hiểu điều mình đánh mất,
Mới nhận ra có những lỗi lầm chẳng hề nhỏ đâu.
Một phút giây vô ý, một lần không nghĩ thấu,
Có thể làm tổn thương những tình cảm bền lâu.

Sự vô tâm đôi lúc gây nên nhiều tiếc nuối,
Để khi ngoảnh nhìn lại chỉ còn những niềm đau.
Những điều tưởng rất nhỏ trong dòng đời tất bật,
Lại là điều khiến lòng ray rứt mãi về sau.

Muộn màng thật, nhưng lòng em đầy ân hận,
Những day dứt theo cùng năm tháng chẳng nguôi ngoai.
Có những đêm ngồi lặng nghe thời gian trôi chậm,
Chỉ mong lòng mình thôi trách cứ tháng ngày dài.

Rồi em hiểu cuộc đời có những bài học lớn,
Không nằm trong sách vở hay những lời cao xa.
Mà nằm trong cách sống, trong những lần vấp ngã,
Để biết mình còn thiếu sót ở nơi nào.

Cuộc sống dạy em điều giản đơn mà khó nhất:
Khi sai rồi phải biết nhận lỗi với chân tâm.
Không phải để biện minh hay tìm lời che đậy,
Mà để học trưởng thành từ những bước âm thầm.

Ban đầu em buồn lắm, cũng từng mang hờn giận,
Từng nghĩ mình tổn thương hơn tất cả trên đời.
Nhưng càng suy ngẫm lại giữa bao điều được mất,
Em càng hiểu lỗi lầm cũng từ phía mình thôi.

Bởi trong mỗi mối quan hệ giữa người với người,
Điều quý nhất không phải ai đúng, ai sai cả.
Cuộc đời vốn rộng dài, lòng người đâu tránh khỏi
Những lần vì nóng nảy mà đánh mất bao dung.

Điều đáng quý là biết lắng nghe khi vấp ngã,
Biết mở một con đường cho thấu hiểu đi qua.
Biết đặt mình vào vị trí của người khác,
Để thấy điều họ mang chẳng dễ nói thành lời.

Em chỉ mong chị hiểu cho nỗi vụng về ấy,
Một sự vụng về mang theo biết mấy chân thành.
Chậm chạp trong cách nói, lúng túng trong cách nghĩ,
Nhưng chưa bao giờ thiếu sự quý trọng trong lòng.

Có những tình cảm không ồn ào, phô diễn,
Chỉ lặng lẽ như mưa thấm đất mỗi ngày thôi.
Chẳng cần những lời hoa mỹ hay điều lớn lao quá,
Chỉ mong người hiểu người giữa cuộc sống nổi trôi.

Nên đôi lúc yêu thương lại mang hình dáng khác,
Khiến người ta hiểu lầm giữa những khoảng xa xôi.
Giống như ngọn đèn nhỏ âm thầm trong đêm tối,
Vẫn cháy hết lòng mình mà chẳng nói một lời.

Nếu một ngày chị thực sự quên đi chuyện cũ,
Em sẽ xem đó là món quà đẹp nhất đời mình.
Không phải vì quá khứ đã hoàn toàn biến mất,
Mà vì lòng bao dung đã ở lại chân tình.

Còn hôm nay, em vẫn âm thầm gìn giữ,
Một niềm tin nhỏ nhoi nhưng rất đỗi chân thành.
Tin rằng những đổ vỡ rồi cũng dần khép lại,
Khi con người biết sống bằng sự thật lòng mình.

Bởi điều còn lại sau những lần vấp ngã,
Không phải nỗi buồn đau hay trách cứ dài lâu.
Mà là cách con người học yêu thương sâu sắc,
Học quý trọng những gì đang có ở bên nhau.

Từ những điều đã mất để biết điều còn lại,
Từ những lần chia xa để hiểu giá trị gần.
Từ những giọt nước mắt để thương người hơn nữa,
Và biết sống chân thành trong mỗi bước mình đi.

Và em vẫn âm thầm, giữa những điều giấu kín,
Gửi một lời xin lỗi theo năm tháng đi qua.
Không mong được thứ tha chỉ bằng vài câu chữ,
Mà mong lòng chân thành sẽ dần được nhận ra.

Mong một ngày nụ cười sẽ thay cho khoảng cách,
Những khúc mắc trong lòng rồi cũng sẽ phôi pha.
Để những điều dang dở được khép lại hiền hoà,
Như mặt hồ sau bão lại trong veo, yên ả.

Và nếu ngày ấy đến, em sẽ luôn ghi nhớ:
Giữa cuộc đời bộn bề với trăm ngả đi qua,
Điều đáng quý nhất vẫn là tình người ở lại,
Sau tất cả lỗi lầm, sau tất cả phong ba.

Bởi có những điều tưởng như âm thầm, giấu kín,
Lại dạy con người ta biết sống đẹp hơn nhiều.
Biết nhận sai, biết sửa, biết giữ gìn tình nghĩa,
Để trưởng thành từ những điều tưởng nhỏ bé, liêu xiêu.

Vẫn còn âm thầm, vẫn còn điều giấu kín,
Nhưng chân thành thì mãi chẳng thể nào phôi phai.
Thời gian có thể làm nhạt mờ bao ký ức,
Chỉ tình người ở lại với năm tháng dài dài.