Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 06:13, số lượt xem: 11

Có những chiều trời bỗng rất xanh,
Em đi qua con phố cũ quanh mình.
Gió khẽ chạm hàng cây bên khung cửa,
Mà trong lòng bỗng dậy một niềm riêng.

Em chẳng biết tình yêu từ đâu đến,
Như cơn mưa không hẹn trước bao giờ.
Chỉ một ánh nhìn, một câu nói nhỏ,
Mà cả ngày dài bỗng hoá thành thơ.

Em đã từng nghĩ mình không cần đợi,
Không cần ai san sẻ những tháng ngày.
Thế rồi nhớ một người trong im lặng,
Mới hay lòng đâu dễ đổi thay.

Có những nỗi niềm không thành câu hỏi,
Chỉ âm thầm ở lại giữa tim em.
Một chút nhớ cũng làm chiều chậm bước,
Một chút buồn đủ khiến mắt dịu êm.

Nếu một ngày chúng mình xa cách,
Anh có còn nhớ những buổi chiều xưa?
Nhớ bàn tay từng vô tình chạm nhẹ,
Nhớ một người từng thương anh say sưa?

Em không muốn tình yêu là lời hứa,
Buộc hai người phải ở cạnh suốt đời.
Em chỉ muốn giữa bao lần gặp gỡ,
Ta vẫn còn thương, dù cách một khoảng trời.

Bởi tình yêu đâu phải là níu giữ,
Cũng chẳng là lời thề hẹn xa xôi.
Có những người đi qua đời rất khẽ,
Mà để lại trong ta cả một đời.

Và nếu có một ngày anh hỏi
“Điều gì khiến em nhớ nhất về anh?”
Em sẽ chẳng gọi tên điều gì cả,
Chỉ mỉm cười: vì anh đã từng xanh.

Từng hiện hữu trong những chiều rất thật,
Từng làm tim em biết nhớ, biết chờ.
Từng khiến một người vốn quen im lặng
Biết nâng niu từng khoảnh khắc mong manh.

Mai nếu gió lại đi qua khung cửa,
Nếu trời xanh như buổi ấy ban đầu,
Em vẫn bước trên con đường quen thuộc,
Và mang theo một khoảng nhớ về nhau.

Không cần biết ngày mai mình có gặp,
Không cần biết tình yêu sẽ về đâu.
Chỉ cần giữa muôn ngàn điều đã mất,
Có một người từng khiến trái tim đau.

Và em hiểu, khi mình còn thương nhớ,
Thì chia xa chưa hẳn đã là quên.
Có những tình yêu không cần ở lại,
Vẫn âm thầm toả sáng phía trong tim.