Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 09:05, số lượt xem: 61

Có những kỷ niệm càng xa càng nhớ,
Như đốm lửa hồng còn ấm giữa mùa đông.
Một thuở quây quần, bao câu chuyện nhỏ,
Nay hoá mây chiều trôi khuất cuối dòng sông.

Thời gian lặng lẽ đi qua từng nhịp thở,
Mang tuổi xuân xuôi về phía vô cùng.
Một phút trôi đi là một phần quá khứ,
Chẳng thể tìm về nguyên vẹn như ban đầu.

Người vẫn đó mà con đường đã khác,
Bạn vẫn đây mà năm tháng đổi thay.
Giữa cuộc sống bộn bề bao ngã rẽ,
Mỗi cuộc tương phùng đều đáng quý biết bao.

Ta thường mải mê kiếm tìm phía trước,
Mà quên rằng hạnh phúc ở phía sau.
Có những điều khi còn bên nhau rất đỗi bình thường,
Đến lúc xa rồi mới hoá thành châu báu.

Kỷ niệm không chỉ là chuyện của hôm qua,
Mà còn là chiếc gương soi lòng người ở lại.
Dạy ta biết nâng niu từng cuộc gặp,
Biết quý một ánh nhìn, một tiếng gọi thân quen.

Mình với các bạn, các bạn với riêng mình,
Từng đan dệt nên một khoảng trời tuổi trẻ.
Dẫu mai này mỗi người một phương gió,
Kỷ niệm xưa vẫn ở đó — chẳng hề xa.

Bởi có những điều thời gian không thể xoá,
Dẫu tháng năm phủ kín những nẻo đường.
Tình bạn chân thành không nằm trong khoảng cách,
Mà sống mãi trong miền ký ức yêu thương.