Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023 - 2026 » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Ba năm đồng hành cùng văn học,
Ba năm gắn bó với thi ca;
Từng con chữ âm thầm nhóm lửa,
Soi sáng tâm hồn qua những phong ba.
Ba năm ấy đâu chỉ là trang sách,
Mà là hành trình học cách làm người;
Biết yêu cuộc sống bằng lòng nhân ái,
Biết đứng lên sau mỗi bước ngã rơi.
Đời vốn chẳng chỉ có nụ cười,
Có giông gió, có những mùa lặng gió;
Có mất mát để lòng thêm rộng mở,
Có gian nan để nghị lực trưởng thành.
Mỗi thử thách là một phép thử chân thành,
Để bản lĩnh được tôi trong nghịch cảnh;
Bởi giá trị của con người không nằm ở may mắn,
Mà ở cách vượt lên mọi giới hạn của chính mình.
Thơ chưa bao giờ chỉ là những vần xinh,
Hay thanh âm của một miền cảm xúc;
Thơ gìn giữ những điều chân thực nhất,
Nâng con người bằng nhân ái, niềm tin.
Thơ là tiếng nói của lương tri,
Là khát vọng hướng về chân – thiện – mỹ;
Là nhịp cầu nối những tấm lòng đồng điệu,
Để con người biết sống đẹp hơn.
Mười bảy năm đi giữa cõi nhân gian,
Là mười bảy mùa đời không ngừng lớn;
Mỗi trải nghiệm đều âm thầm bồi đắp,
Cho tâm hồn thêm vững giữa bão giông.
Có những ngày bước chậm vì nỗi buồn,
Có những đêm lặng nghe lòng thao thức;
Nhưng chính những buồn vui rất thật ấy,
Đã dạy ta biết thấu cảm cuộc đời.
Thơ trở thành người bạn đồng hành,
Lưu giữ những điều thời gian không thể xoá;
Mỗi vần thơ là một miền ký ức,
Mỗi câu thơ là một nhịp đập yêu thương.
Có những ước mơ còn ở phía trước,
Có những chân trời vẫn đợi bước chân đi;
Tuổi trẻ đẹp bởi chưa từng dừng lại,
Và niềm tin luôn rộng mở mỗi ngày.
Nếu cuộc đời là một dòng sông dài,
Thì thơ là con thuyền chở đầy ký ức;
Nếu thời gian là thước đo của nghị lực,
Thì nhân ái là bến đỗ của tâm hồn.
Mười bảy năm – một cuộc đời đang lớn,
Ba năm – một hành trình đẹp với thi ca;
Những con chữ lặng bồi thêm ý chí,
Để trái tim luôn hướng đến con người.
Phía trước vẫn còn bao điều chưa biết,
Bao chân trời đang đợi những bước chân;
Nhưng chỉ cần còn giữ nguyên khát vọng,
Mỗi ngày đi đều xứng đáng tự hào.
Bởi hạnh phúc đâu chỉ là đích đến,
Mà hiện hữu trong từng bước đường đi;
Và thơ sẽ mãi cùng ta gìn giữ
Những điều đẹp nhất của một kiếp người.
Để mai này, khi ngoảnh lại tháng năm,
Ta mỉm cười trước hành trình đã sống;
Mười bảy năm gieo bao mùa hy vọng,
Một cuộc đời đẹp, một đời thơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.