Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:00, số lượt xem: 43

Giữa những mùa nhân thế nhiều dâu bể nổi trôi,
Giữa những đổi thay âm thầm và dữ dội,
Có một nơi chẳng cần lời hoa mỹ,
Chẳng cần những ánh hào quang rực rỡ giữa cuộc đời.

Chỉ một ngọn đèn vàng qua ô cửa nhỏ,
Một tiếng gọi quen trong buổi chiều rơi,
Đã đủ níu bước chân người lữ khách,
Đủ gọi ta trở lại với chính mình thôi.

Người ta có thể đi qua ngàn con phố rộng,
Bước giữa những tầng cao sáng rực ánh đèn.
Có thể chạm vào đỉnh cao danh vọng,
Đứng giữa những tràng pháo tay không dứt của thế gian.

Có thể sở hữu rất nhiều điều đáng giá,
Những tấm bằng, những chức vị, những vinh quang.
Nhưng nếu một ngày ngoảnh đầu nhìn lại,
Không còn nơi nào để gọi hai tiếng: gia đình thân thương,

Thì mọi ánh sáng rồi cũng thành lặng lẽ,
Mọi huy hoàng rồi cũng hoá hư không.
Bởi có những khoảng trống không gì lấp nổi,
Giữa mênh mông gió bụi của cõi người.

Gia đình —
Hai tiếng giản đơn mà sâu như đất mẹ,
Bền bỉ như mạch nước ngầm chảy dưới tầng sâu.
Không ồn ào phô diễn những công lao lặng lẽ,
Không đòi hỏi một lời báo đáp về sau.

Nhưng âm thầm nâng đỡ một đời người đứng thẳng,
Qua những tháng năm nghiêng ngả phận người.
Là điểm tựa khi lòng ta mỏi mệt,
Là nơi về khi bão tố đã qua rồi.

Có những điều chỉ gia đình mới hiểu,
Những điều ngôn từ khó gọi thành tên.

Vì sao ánh mắt mẹ nhìn con mỗi độ,
Luôn chất chứa ngàn lời chưa kịp nói nên câu.
Vì sao những nếp nhăn ngày một nhiều thêm trên gương mặt,
Mà tình thương thì vẫn trẻ mãi về sau.

Vì sao bàn tay cha ngày một gầy đi,
Mà mái nhà lại thêm phần vững chãi.
Vì sao những bước chân âm thầm lặng lẽ,
Lại dựng nên cả một khoảng trời bình yên.

Vì sao bữa cơm chiều đôi khi còn đạm bạc,
Lại ấm hơn bao yến tiệc sang giàu.
Bởi giá trị của hạnh phúc
Không được đo bằng vật chất ở trên đời,

Mà được đong bằng những sẻ chia bình dị,
Bằng yêu thương còn ở lại với nhau.

Suy cho cùng,
Hạnh phúc chưa bao giờ là điều quá lớn.

Một con người trưởng thành
Bắt đầu từ bài học biết yêu thương.
Một xã hội văn minh
Được dựng xây từ những mái nhà tử tế.

Một dân tộc trường tồn qua giông bão,
Không chỉ nhờ những công trình cao rộng giữa trời,
Không chỉ nhờ những thành tựu đáng tự hào của lịch sử,
Mà còn nhờ nền nếp gia phong được giữ gìn qua bao thế hệ con người.

Bởi gia đình là chiếc nôi đầu tiên của nhân cách,
Là lớp học đầu tiên của lương tri.
Nơi dạy ta biết sống bằng lòng nhân ái,
Biết cúi đầu trước nghĩa tình và biết ngẩng cao vì điều đúng phải.

Thế nhưng có những thời đại,
Người ta chạy thật nhanh để đuổi bắt tương lai.
Nhanh đến mức quên rằng phía sau mình vẫn có
Những người thân đang lặng lẽ đợi chờ.

Có những cuộc gọi chưa kịp nghe đã lỡ,
Có những bữa cơm còn thiếu một người về.
Có những câu chuyện tưởng rằng còn nhiều dịp kể,
Nhưng thời gian đâu hứa hẹn với ai điều gì.

Ngày tháng đi qua như dòng sông lặng lẽ,
Cuốn tuổi trẻ và những mùa yêu thương.
Đến một lúc ta mới hay điều quý nhất,
Là những điều bình thường từng ở cạnh bên.

Bởi vậy,
Khi còn có thể,

Xin hãy trở về.

Trở về để nghe tiếng mẹ hỏi han sau một ngày dài vất vả.
Trở về để nghe tiếng cha ho khẽ giữa đêm khuya trở gió.
Trở về để ngồi bên những người thân yêu nhất,
Để thấy bình yên chẳng ở tận đâu xa.

Bình yên ở trong tiếng cười quanh mâm cơm nhỏ,
Trong ánh mắt tin cậy trao nhau.
Trong những câu chuyện tưởng chừng quen thuộc,
Mà mai này nhớ lại vẫn nghẹn ngào.

Gia đình không phải nơi hoàn hảo,
Nhưng là nơi bao dung nhất trên đời.
Không phải nơi không có những khác biệt,
Nhưng luôn mở ra cánh cửa của thấu hiểu và cảm thông.

Không phải nơi tránh khỏi mọi giông bão,
Nhưng là nơi cho ta sức mạnh để đi qua.
Không phải nơi cuộc đời luôn bằng phẳng,
Nhưng là nơi giữ cho lòng người không gục ngã.

Và rồi một ngày,
Khi đã đi gần hết những nẻo đường nhân thế,

Đi qua được mất, hơn thua,
Đi qua những cuộc tranh giành của danh lợi.
Đi qua những ồn ào từng ngỡ rất quan trọng,
Đi qua những phù hoa từng khiến lòng người mê mải.

Ta sẽ hiểu:

Điều đáng giá nhất trong đời
Không phải là mình đã sở hữu bao nhiêu,
Mà là đã yêu thương được bao nhiêu,
Đã giữ lại trong tim mình bao nhiêu nghĩa tình còn ở lại.

Điều bình yên nhất trong đời
Không phải là sống giữa đủ đầy vật chất,
Mà là còn một mái nhà để nhớ,
Một ngọn đèn để đợi mỗi chiều buông.

Còn một vòng tay để trở về nương tựa,
Còn một gia đình để gọi tiếng yêu thương.

Và trong dòng chảy bất tận của thời gian,
Giữa muôn đổi thay của cuộc sống,
Gia đình vẫn như ngọn lửa âm thầm mà bền bỉ,
Cháy suốt đời người bằng thứ ánh sáng không tên.

Soi sáng những ngày mưa gió,
Sưởi ấm những tháng năm lạnh giá.
Giữ cho tâm hồn không lạc lối giữa nhân gian,
Giữ cho con người còn nguyên vẹn phần nhân hậu.

Để mỗi người,
Dẫu đi xa đến đâu,
Dẫu trưởng thành đến thế nào,
Vẫn giữ trong tim mình một miền thương nhớ.

Một miền không thể thay thế.
Một miền không thể lãng quên.

Gia đình —
Ngọn lửa của yêu thương.
Cội nguồn của nhân cách.
Bến đỗ của tâm hồn.

Và là điều bình yên đẹp đẽ nhất
Trong suốt hành trình làm người.

Gia đình —
Và những ngày bình yên.

20h - 23h, ngày 25 tháng 6 năm 2026

Chào mừng kỷ niệm 25 năm ngày Gia đình Việt Nam
(28/6/2001 - 28/6/2026)