Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 31/05/2025 15:22, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm kia 18:19, số lượt xem: 607

Bàn tay của tôi, chẳng có điều gì lớn lao lắm,
Chỉ là đôi bàn tay lặng lẽ đi qua năm tháng,
Mang theo bao vết chai của những ngày nhọc nhằn,
Và cất giữ bao điều chưa một lần lên tiếng.

Bàn tay tôi vụng về trước những đổi thay,
Không biết níu giữ điều gì khi thời gian lặng lẽ trôi,
Chỉ biết cần mẫn lần theo từng con chữ,
Để viết thành những câu thơ thay lời trái tim.

Bàn tay ấy không dựng nên những kỳ công rực rỡ,
Cũng chẳng nâng nổi những giấc mơ quá xa vời,
Chỉ âm thầm góp nhặt từng khoảnh khắc đời người,
Để mỗi vần thơ còn mang hơi thở của nhân gian.

Bàn tay ấy biết năm tháng cực nhọc,
Biết mùi mồ hôi thấm đẫm những chiều dài,
Biết cái giá của từng niềm vui bé nhỏ,
Sau bao lần lặng lẽ bước qua giông gió cuộc đời.

Bàn tay ấy biết cầm bút,
Biết cúi xuống trước những điều chân thật,
Biết nâng niu từng kỷ niệm mong manh,
Biết lặng im khi nỗi buồn cần một nơi trú ngụ.

Bàn tay ấy biết làm thơ,
Đem những điều bình dị hoá thành tiếng nói,
Đem những điều tưởng đã chìm vào quên lãng,
Thắp lại bằng ngôn từ một khoảng sáng trong tim.

Và hơn tất cả, bàn tay ấy biết yêu cuộc đời,
Yêu từ cơn mưa, ngọn gió đến một ánh nhìn quen thuộc,
Yêu cả những mất mát từng khiến lòng đau nhói,
Để hiểu rằng yêu thương luôn lớn hơn mọi chia xa.

Nếu một mai thời gian phủ bạc lên từng ngón tay,
Thì điều còn lại không phải là sức lực,
Mà là những trang thơ còn mang hơi ấm,
Là dấu vân tay in trên từng ký ức của đời mình.

Bàn tay của tôi, quả thật chẳng có gì lớn lao,
Nhưng đã dành cả cuộc đời để gìn giữ điều nhỏ bé:
Một cây bút, một niềm tin, một trái tim còn rung động,
Và một tình yêu chưa bao giờ thôi dành cho cuộc sống.