Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:42, số lượt xem: 16

Những bài thơ cuối, chưa chắc đã là cuối cùng,
Chỉ là một quãng dừng tay giữa mênh mang chữ nghĩa.
Giữa dòng chảy của thời gian chưa từng biết nghỉ,
Tôi lùi một bước để nhìn rõ những chân trời.
Khép trang giấy, không khép miền suy tưởng,
Lặng im, không có nghĩa trái tim thôi ngân.
Có những câu thơ cần được viết bằng khoảng lặng,
Có những tiếng lòng chỉ im mới đủ thành âm.

Tôi tạm khép bút, không phải khép nguồn thơ,
Chỉ lui về phía ánh sáng khuất của riêng mình.
Không rời bỏ câu từ, chỉ đổi cách gọi tên,
Viết bằng nhịp thở, bằng những điều chưa thể nói.
Bởi có những chân lý không đứng trên diễn đàn,
Mà lớn lên từ những ngày người viết biết lắng nghe.
Thơ, trước hết, không phải để được tung hô,
Mà để giữ cho con người còn biết cúi đầu trước sự thật.

Xin hãy kể lại những mùa ôn thi tốt nghiệp,
Những đêm đèn khuya hong khô đôi mắt tuổi xanh.
Trang vở dày như từng lớp phù sa ký ức,
Lặng lẽ bồi đắp một dòng sông mang tên trưởng thành.
Mỗi công thức là một lần tự vượt mình,
Mỗi trang văn là một lần học cách yêu đất nước.
Áp lực không chỉ là những con điểm chật hẹp,
Mà là cuộc đối thoại đầu tiên giữa khát vọng và bổn phận.

Có những đêm đồng hồ đi rất chậm,
Tiếng bút cào lên khoảng lặng nghe như tiếng gió.
Có những sáng mai nắng chưa kịp thức,
Ta đã thức cùng bao ước vọng chưa gọi thành tên.
Lo âu là điều không ai tránh khỏi,
Nhưng niềm tin khiến con người đứng dậy sau mỗi lần chông chênh.
Chính những tháng ngày tưởng như quá đỗi bình thường ấy,
Đã âm thầm dạy ta lớn lên bằng nghị lực của chính mình.

Đã đi qua ba năm hành trình văn học,
Ba năm không chỉ được đếm bằng thời gian.
Mà bằng những lần trái tim biết rung động,
Biết đau trước nỗi đau, biết vui cùng niềm vui của người khác.
Một tuổi mười tám hay đôi mươi nào cũng vậy,
Đều có một miền riêng để yêu và để nhớ.
Đều có những câu hỏi chưa ai trả lời trọn vẹn,
Để con người học cách trưởng thành trong kiếm tìm.

Có một tâm hồn luôn mang theo nỗi khắc khoải,
Không chấp nhận sự hời hợt của cảm xúc.
Biết cúi xuống trước những phận người mong manh,
Biết ngẩng lên khi niềm tin cần được gìn giữ.
Bởi văn chương, nếu chỉ để làm đẹp câu chữ,
Sẽ sớm tàn như cánh hoa trước gió.
Chỉ khi chạm đến phẩm giá con người,
Mỗi câu thơ mới đủ sức ở lại với thời gian.

Gần nghìn bài thơ đã lặng lẽ đi qua,
Là gần nghìn lần trái tim tìm một nhịp nói thật.
Có bài còn vụng, có bài còn non,
Nhưng chưa một lần phản bội điều mình tin tưởng.
Tôi không gọi mình là nhà thơ,
Lại càng chẳng dám nhận danh xưng lớn lao nào cả.
Trước biển rộng thi ca của dân tộc,
Tôi chỉ là một hạt bụi biết lấp lánh dưới mặt trời.

Nếu có điều gì đáng được giữ lại,
Không phải là số lượng những bài thơ.
Mà là từng khoảnh khắc một con người đã sống hết mình với chữ,
Đã đặt lương tri lên trước mọi hào quang ngắn ngủi.
Danh tiếng rồi sẽ lùi vào ký ức,
Chỉ nhân cách của người viết còn ở lại cùng trang văn.
Bởi giá trị của thi ca không nằm ở tiếng vỗ tay,
Mà ở khả năng đánh thức điều thiện trong lòng người đọc.

Những bài thơ cuối của hôm nay,
Có thể chỉ là khởi đầu cho một hành trình khác.
Tôi lui khỏi sân khấu nhiều ánh đèn,
Để bước vào miền lao động âm thầm của tinh thần.
Một cuộc lui binh không cờ xí, không khải hoàn,
Nhưng cũng không hề mang ý nghĩa đầu hàng.
Đó là sự lựa chọn của người còn tin vào chữ nghĩa,
Rằng điều bền lâu luôn lớn lên từ những lặng im.

Mai này, nếu có một ngày trở lại,
Có lẽ tôi sẽ không mang theo nhiều lời tuyên bố.
Chỉ mang một trái tim đã đi qua năm tháng,
Và một ngọn lửa chưa từng nguội giữa nhân gian.
Khi ấy, những bài thơ hôm nay sẽ mỉm cười rất khẽ,
Như hạt mầm ngủ yên dưới lòng đất sau mùa đông.
Bởi những bài thơ cuối, chưa chắc đã là cuối cùng,
Chúng chỉ đang đợi một mùa người và một mùa chữ cùng nở hoa.