Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:49, số lượt xem: 26

Phố của ta. Ôi, phố nghèo của ta!
Mái ngói cũ nghiêng mình qua nắng gió,
Vách đất chắp chênh qua bao mùa bão đổ,
Bóng tre ngà thả mảnh xuống hiên xưa.

Chum nước gầy nép dưới mái nhà trưa,
Con ngõ nhỏ quanh co mùi khói bếp.
Tiếng guốc ai khua vào chiều chậm chạp,
Dây phơi áo đong đưa những nắng cũ hanh hao.

Mảnh sân con thấp thoáng dáng tre rào,
Bàn tay mẹ hong từng mùa cơm ấm.
Bình minh ở đây dường như lên sớm lắm,
Đánh thức bao giấc mơ còn ngái ngủ trong lòng.

Đêm trở gió, mái tôn nghiêng tiếng mỏng,
Một ngọn đèn dầu cũng đủ sáng hiên.
Phố chẳng dài, chẳng rộng như lời hứa,
Chỉ thân quen qua một tiếng gọi nhau hiền.

Chẳng có lầu cao, chẳng đường xe thẳng tắp,
Chỉ có vai người gánh vội những buồn vui.
Chỉ có nghĩa tình đi qua năm tháng cũ,
Lặng lẽ neo nhau như bến nước, hàng cây.

Anh lớn lên từ những điều rất nhỏ,
Từ mùi đất sau mưa, từ vị bếp than hồng.
Nên nếu một ngày em dừng chân nơi ấy,
Xin hiểu lòng anh, hiểu cả phố trong lòng.

Hãy thứ tha cho anh, một người bình dị,
Không thể mang em quảng trường rực rỡ,
Hay lâu đài vàng trong những trang cổ tích.
Anh chỉ có căn nhà hẹp, vách đơn sơ,
Nơi hai ta sẽ đi qua mùa nắng gió.

Nhưng anh sẽ dành cho em những sớm mai trong trẻo,
Một khoảng hiên đầy nắng, một giàn hoa,
Một bàn tay nắm tay qua giông bão,
Một mái nhà tuy nhỏ vẫn đậm đà.

Bởi hạnh phúc đâu cần xây bằng đá quý,
Cũng chẳng phải dát vàng lên giấc mơ xa.
Chỉ cần phố nghèo còn em chung lối,
Thì nơi đây, suốt đời, hoá quê nhà.