Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 19:47, số lượt xem: 44

Thành phố đất mỏ – bản hùng ca rực cháy,
Quảng Ninh ngàn trùng sóng gọi phía trời xa,
Từ Hạ Long – viên ngọc xanh giữa biển,
Đến Bãi Cháy nghiêng mình đón gió qua.
Biển vẫn hát những cung đàn bất tận,
Sóng miên man ru bờ bãi hiền hoà,
Qua bao thế hệ, đất này còn kể,
Khúc chung tình son sắt với quê ta.

Từ thuở ấy, khi lòng than còn ngủ,
Dưới tầng sâu hun hút đáy địa tầng,
Đã có những bàn tay trần bám núi,
Gạn mồ hôi thành ngọn lửa âm thầm.
Đất đen thẫm mà mang nguồn sáng đỏ,
Than cháy lên từ những tháng năm dài,
Mỗi vỉa quặng là một trang lịch sử,
Mỗi hầm sâu là dấu tích hình hài.

Quảng Ninh đó – quê hương miền đất mỏ,
Đã đi qua bao dâu bể thăng trầm;
Từ những phố nhỏ bên triền than bụi,
Vươn mình lên giữa nhịp sống hiện đại.
Một cuộc chuyển mình không hề dễ dàng,
Mỗi bước đi đều đánh đổi mồ hôi,
Từ lòng đất dựng nên bao thành phố,
Từ gian lao gieo những hạt tương lai.

Có những buổi bình minh trên tầng mỏ,
Mặt trời lên đỏ quạch phía chân trời,
Người thợ bước giữa tầng than hun hút,
Mang trong mình hơi thở của đất đai.
Tiếng máy vọng như nhịp tim đất mẹ,
Những toa than nối tiếp những đoàn tàu,
Bụi phủ trắng mái đầu người thợ mỏ,
Mà trong mắt vẫn cháy một trời sao.

Rồi thành phố lớn lên cùng năm tháng,
Những con đường mở rộng phía tương lai;
Những nhà máy vươn cao trong nắng mới,
Những công trình soi bóng xuống dòng dài.
Từ tro bụi của một thời gian khó,
Đô thị hôm nay khoác áo thanh tân;
Nhưng sâu thẳm dưới từng tầng phố mới,
Vẫn âm vang nhịp thở của than hầm.

Quảng Ninh hỡi – đâu chỉ miền khoáng sản,
Đâu chỉ than nằm sâu thẳm lòng đời;
Mà còn có những con người như lửa,
Càng phong ba càng rực sáng giữa trời.
Có trí tuệ mở nghìn cánh cửa mới,
Có bàn tay dựng phố, dựng quê hương;
Có khát vọng đi xuyên qua giới hạn,
Có niềm tin làm điểm tựa lên đường.

Và biển cả vẫn ôm bờ đất mỏ,
Hạ Long xanh như một giấc mơ lành;
Rừng nối rừng, núi nối vào di sản,
Biển và người chung một nhịp hồi sinh.
Từ kỳ quan, từ non cao, cửa biển,
Những tuyến đường mở rộng những chân trời;
Thiên nhiên đứng bên con người dựng nghiệp,
Giữ màu xanh cho thế hệ mai sau.

Rồi mai nữa, khi những mùa đi tới,
Ai sẽ viết phần tiếp nối trường ca?
Có thể chính là những người con trẻ,
Mang trong tim nhịp đập của quê nhà.
Bàn tay trẻ sẽ dựng nên thành phố,
Bằng trí tuệ, bằng khát vọng, niềm tin;
Mắt mẹ cha soi vào từng công trình,
Để mỗi bước đi đều mang nguồn cội.

Tuổi trẻ Quảng Ninh – những người kế tục,
Mang hồn thiêng của núi, biển, than hồng;
Đem sức trẻ viết thêm trang đất mỏ,
Dựng tương lai từ nền móng cha ông.
Không cúi xuống trước những mùa thử thách,
Không ngại đường còn hun hút phía xa;
Bởi phía trước là chân trời đang mở,
Và sau lưng là bóng dáng quê nhà.

Từ lòng đất, một tầm cao mới dựng,
Từ biển khơi, một thế đứng hiên ngang;
Quảng Ninh bước qua bao mùa biến động,
Vẫn vươn mình đón lấy những thời gian.
Thành phố ấy không sinh ra từ phép lạ,
Mà kết tinh từ trí tuệ, mồ hôi;
Từ những tháng năm bền gan góp sức,
Từ niềm tin không chịu khuất trong người.

Có những mất mát từng nằm trong lịch sử,
Có những đau thương in dấu đất này;
Nhưng dân tộc đã đi qua bão lửa,
Để hôm nay trời lại rộng, sông dài.
Quá khứ không phải là điều ngủ quên,
Mà là mạch nguồn chảy suốt tương lai;
Mỗi thế hệ cúi đầu nghe đất kể,
Rồi đứng lên tiếp bước những người xưa.

Xã hội một nhà – cùng chung một nhịp,
Mỗi con người góp một ánh sáng riêng;
Lợi ích chung như ngọn đèn trước gió,
Soi con đường qua những bước gian nan.
Không ai đứng ngoài hành trình dựng nghiệp,
Không bàn tay nào nhỏ bé trước quê hương;
Khi triệu trái tim cùng chung một hướng,
Đất hoá thành sức mạnh phi thường.

Quảng Ninh sẽ không dừng nơi hôm trước,
Không ngủ quên trên những ánh hào quang;
Từ đất mỏ mở ra nghìn cửa biển,
Từ quê hương vươn tới những chân trời.
Thành phố ấy mang dáng hình đất nước,
Có chiều sâu của lịch sử nghìn năm;
Có biển rộng, có rừng xanh, có núi,
Có con người đứng thẳng giữa thời gian.

Quảng Ninh ơi! Ta gọi tên đất mỏ,
Mà nghe vang trong từng thớ đá sâu;
Nghe tiếng búa, tiếng tàu, nghe biển hát,
Nghe quê hương thức dậy tự ngàn sau.
Than có thể nằm im trong lòng đất,
Nhưng ngọn lửa con người chẳng thể tàn;
Bởi tài nguyên lớn nhất của quê hương
Là trí tuệ, là ý chí, là nhân gian.

Dòng sông gọi, núi non cùng đáp lại,
Biển nghiêng mình trước dáng đứng quê hương;
Vai kề vai qua bao mùa gió bão,
Người đất mỏ vẫn bền bước trên đường.
Quá khứ hào hùng nằm trong từng lớp đá,
Tương lai rạng ngời trên mỗi bước chân;
Một thành phố được dựng bằng ký ức,
Nhưng lớn lên bằng khát vọng vô cùng.

Khoáng sản chẳng chỉ nằm trong lòng đất,
Mà còn nằm trong trí tuệ con người;
Là chất thép tôi qua ngàn thử lửa,
Là niềm tin không khuất phục cuộc đời.
Quảng Ninh bước – đôi chân không mỏi mệt,
Mang quê hương đi đến những chân trời;
Từ đất mỏ, một tầm vóc đang lớn,
Từ hôm nay, mở cánh cửa ngày mai.

Tay xây nhà máy, tay gìn màu xanh phố,
Trí dựng tương lai, lòng giữ cội nguồn;
Biết cúi xuống trước những mùa đất mẹ,
Biết ngẩng lên trước những phía trời cao.
Để một ngày khi thời gian ngoảnh lại,
Khi lớp người hôm nay đã đi xa,
Những thế hệ mai sau còn đọc được
Một Quảng Ninh rực lửa giữa lòng ta.

Và nếu hỏi điều gì làm nên đất mỏ,
Xin đừng chỉ gọi tên những vỉa than;
Hãy gọi tên những con người đứng đó,
Giữa phong ba vẫn giữ lấy niềm tin.
Hãy gọi tên những bàn tay xây dựng,
Những dáng người đi suốt những công trường;
Những người đã lấy mồ hôi làm mực,
Viết quê hương lên trang sử kiên cường.

Mai thành phố vươn cao hơn nữa,
Biển vẫn xanh, rừng vẫn biếc chân trời;
Những tầng mỏ rồi sẽ thành ký ức,
Nhưng ngọn lửa người còn mãi không vơi.
Bởi đất mỏ đâu chỉ là một vùng đất,
Mà là hồn, là máu thịt quê hương;
Là bản lĩnh đi qua nghìn thử thách,
Là khúc tráng ca còn vọng muôn phương.

Quảng Ninh ơi – thành phố bên biển lớn,
Đất mỏ anh hùng, đất của những con người;
Ta viết tiếp bằng niềm tin son sắt,
Bằng bàn tay, trí tuệ với tương lai.
Dẫu thời gian có đổi thay dáng phố,
Dẫu những mùa qua khuất phía chân mây,
Thì trong trái tim những người con đất mỏ,
Ngọn lửa quê hương vẫn cháy từng ngày.

Và mai sau, khi đứng trên thành phố,
Nghe biển xanh kể chuyện với đất trời,
Ta sẽ hiểu: từ lòng than sâu thẳm,
Một quê hương đã tự dựng mình lên.
Không chỉ rực bởi ánh đèn đô thị,
Mà sáng ngời bởi khí phách con người
Quảng Ninh đó, một bài ca đất nước,
Một bản hùng ca bất tận giữa thời gian.

0h - 0h42p, ngày 1 tháng 9 năm 2026

Mừng Quảng Ninh chính thức trở thành
Thành phố trực thuộc Trung ương