Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/02/2026 00:19, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 25/02/2026 00:19, số lượt xem: 87

Sân đình còn đó cây đa,
Tán xoè che mát lối qua xóm nghèo.
Rễ buông như những dây neo,
Giữ bao kỷ niệm trong veo tuổi làng.

Trưa hè ve gọi râm ran,
Bóng đa đổ xuống miên man cánh đồng.
Mấy bà quạt nước bên sông,
Áo nâu sòng sã, lưng còng gió sương.

Cây đa đứng tự bao năm,
Chứng bao dâu bể thăng trầm quê hương.
Thân xù xì, vỏ phong sương,
Mà nghe trong gió vẫn vương tiếng cười.

Chiều nghiêng khói bếp xa vời,
Mục đồng thả trâu nghỉ ngơi gốc già.
Con diều no gió bay xa,
Dây chùng mắc nhánh la đà lá xanh.

Đêm rằm trăng tỏ long lanh,
Trẻ con tụm lại chuyền cành đánh quay.
Tiếng cười rơi xuống vơi đầy,
Như hạt sương sớm còn lay lá cành.

Có cô thôn nữ tóc xanh,
Gánh nước dừng lại dưới vành tán cây.
Má hồng e ấp ngất ngây,
Chờ ai hẹn ước những ngày xuân xưa.

Có chàng lữ khách gió mưa,
Dừng chân tựa gốc tránh cơn nắng dài.
Nghe lòng chợt nhớ quê ai,
Nhớ con đò nhỏ, nhớ vài câu ca.

Bao lần bão nổi phong ba,
Cành gãy lá rụng, cây đa vẫn còn.
Rễ ăn sâu xuống đất son,
Như người quê bám ruộng vườn chẳng xa.

Mai này có kẻ đi xa,
Qua bao phố thị nguy nga đèn màu,
Vẫn nghe trong giấc chiêm bao
Tiếng ve, tiếng gió rì rào tán cây.

Cây đa đứng đó tháng ngày,
Như hồn xưa cũ còn đầy nhớ thương.
Ai đi muôn dặm nẻo đường,
Quay về vẫn thấy quê hương dưới cành.

Sân đình gạch đỏ còn anh,
Còn em áo lụa mong manh chiều vàng.
Còn con đò cũ sang ngang,
Và cây đa vẫn dịu dàng đợi ai.