Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 10:13, số lượt xem: 69

Những bông hoa nở muôn vàn khoe sắc,
Nở giữa non sông bát ngát ân tình.
Nở từ bùn đất, từ mồ hôi, nước mắt,
Từ nắng mưa hun đúc dáng quê mình.

Nở trên ruộng đồng phù sa màu mỡ,
Nở ven triền sông, triền núi, biển khơi.
Nở trong tiếng võng trưa hè của mẹ,
Trong câu dân ca vọng suốt muôn đời.

Những bông hoa đi cùng cùng đất nước,
Qua tháng năm gìn giữ mỗi biên cương.
Đi cùng nhịp bước cha ông mở cõi,
Đi cùng khúc hát vọng khắp quê hương.

Theo dấu chân người vượt ngàn gian khó,
Băng núi cao, lội sóng giữa trùng dương.
Mỗi cánh hoa là một lời thề nước,
Nở âm thầm mà rực sáng kiên cường.

Những bông hoa đi cùng bốn nghìn năm,
Ươm hồn Việt qua bao mùa lịch sử.
Qua bão tố vẫn hiên ngang đứng thẳng,
Giữ sắc hương giữa dâu bể thăng trầm.

Bao triều đại đến rồi đi theo gió,
Bao chiến công còn vọng mãi non ngàn.
Hoa vẫn nở giữa vòng quay thế sự,
Như linh hồn bất diệt của Việt Nam.

Cánh đồng trải ngập sắc hoa rực rỡ,
Sắc lúa vàng hoà sắc thắm cờ bay.
Hoa trên núi, hoa ngoài khơi đầu sóng,
Hoa trong lòng người rạng sáng hôm nay.

Hoa trong ánh mắt em thơ đến lớp,
Hoa trên vai người lính giữa biên cương.
Hoa nơi mái chèo xuôi dòng sông mẹ,
Hoa giữa công trường dựng xây quê hương.

**Hoa Việt Nam — một loài hoa bất tử,**
Một loài hoa đi trọn với nhân dân.
Nở từ trái tim yêu nước thuỷ chung,
Nở từ khí phách ngàn đời bất khuất.

Không chỉ nở giữa mùa xuân đất trời,
Mà nở giữa những tháng ngày gian khó.
Càng giông bão, cánh hoa càng bền sắc,
Càng hy sinh, hương ngát lại càng sâu.

Có cánh hoa mang dáng hình người mẹ,
Âm thầm nuôi lớn biết mấy cuộc đời.
Có cánh hoa mang bước chân người lính,
Giữ yên bình cho Tổ quốc sáng tươi.

Có cánh hoa nơi bục giảng trắng phấn,
Thắp tri thức cho thế hệ mai sau.
Có cánh hoa trên cánh đồng bát ngát,
Đổ mồ hôi nuôi đất nước thêm giàu.

Có cánh hoa trong phòng nghiên cứu lặng,
Miệt mài tìm ánh sáng của tương lai.
Có cánh hoa nơi công trường rực lửa,
Dựng cơ đồ bằng trí lực, bàn tay.

Đó là hoa của niềm tin bất diệt,
Hoa của nghĩa tình, nhân ái, thuỷ chung.
Hoa của những con người bình dị nhất,
Lặng lẽ dâng đời chẳng nhận công riêng.

Mỗi cánh hoa là một vì sao nhỏ,
Kết muôn đời thành dải sáng non sông.
Mỗi cuộc đời là một mùa hoa nở,
Góp hương thơm làm rạng rỡ giống dòng.

Để mỗi độ bình minh bừng Tổ quốc,
Muôn cánh hoa lại tiếp nối không ngừng.
Kết thành dải gấm giang sơn gấm vóc,
Kết thành hồn thiêng của nước Việt ngàn năm.

Để đất nước qua bao mùa đổi mới,
Vẫn ngời lên từ muôn triệu cánh hoa.
Mỗi người Việt là một bông hoa đẹp,
Cùng kết thành mùa xuân của nước nhà.

Xin nguyện giữ hương hoa còn mãi nở,
Cho mai sau nối tiếp những mùa vàng.
Để Hoa Việt Nam đời đời bất diệt,
Toả ngát hồn dân tộc giữa vinh quang.