Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cung cấm phong quang xiết mỹ miều,
Riêng mình thấy cảnh tủi trăm chiều!
Ba xuân[1] hoa nở oanh không nói,
Chín hạ[2] giăng tàn cuốc hãy kêu.
Thu tới, gió vàng phai thức lá,
Đông về, tuyết trắng nhạt mùi[3] rêu.
Long lanh rằng có tư mùa ấy[4],
Còn có bao nhiêu, giận bấy nhiêu.


Chú thích:
[1]
Khảo dị: “Ngày xuân”.
[2]
Khảo dị: “Đêm hạ”.
[3]
Xưa dùng “mùi” cũng như “màu”.
[4]
Khảo dị: “Quanh năm giời có bốn mùa ấy”.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]