Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Hữu Thăng
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 09:16
Mặt ông hằn vết gió sương
Nụ cười mang tháng năm trường nhăn nheo
Hồn trong veo, mắt trong veo
Nụ cười cháu nói bao điều sáng trong
Ông nhìn dĩ vãng mênh mông
Ruộng cày, trận địa, những dòng thi ca...
Cháu nhìn lồng lộng trời xa
Tương lai cả một rừng hoa đợi chờ
Nụ cười ông cháu thành thơ
Một thời “khổ tận”, bây giờ “cam lai”[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.