Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn cổ phong
Thời kỳ: Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn
4 bài trả lời: 4 bản dịch
1 người thích
Đăng bởi Vanachi vào 05/08/2007 11:16, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 13/08/2019 13:16

四時詩-夏詞

風吹柳花紅片片,
佳人閒打鞦韆院。
傷春背立一黄鶯,
惜景哀啼雙紫燕。
停針無語翠眉低,
倦倚紗窗夢欲迷。
却怪捲簾人喚起,
香魂終不到遼西。

 

Tứ thời thi - Hạ từ

Phong xuy liễu hoa hồng phiến phiến,
Giai nhân nhàn đả thu thiên viện.
Thương xuân bối lập nhất hoàng oanh,
Tích cảnh ai đề song tử yến.
Đình châm vô ngữ thú mi đê,
Quyện ỷ sa song mộng dục mê.
Khước quái quyển liêm nhân hoán khởi,
Hương hồn chung bất đáo Liêu Tê (Tây).


Bài thơ được chép trong Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ. Trong Văn đàn bảo giám (Trần Trung Viên) có sưu tầm 4 câu dưới đây, không rõ là ai dịch 4 câu thơ đầu:
Gió bay bông lựu đỏ tơi bời,
Tựa gốc cây đu đứng nhởn chơi.
Oanh nọ tiếc xuân còn vỗ cánh,
Én kia nhớ cảnh cũng gào hơi.
Nguồn:
1. Nguyễn Dữ, Truyền kỳ mạn lục, Trúc Khê dịch, NXB Tân Việt, Sài Gòn, 1952
2. Quách Tấn, Nét bút giai nhân, NXB Hà Nội, 1977
3. Trần Trung Viên, Văn đàn bảo giám, NXB Văn học, 2004

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Quách Tấn

Gió đưa hoa lựu hồng phơi phới,
Người đẹp bên đu xiêm dấp dới.
Én tía thương xuân réo rắc kêu,
Oanh vàng tiếc cảnh chần chờ đợi.
Dừng kim lặng lẽ nhíu đôi mày,
Buồn tựa song thưa mộng rắp say.
Trách kẻ cuộn rèm kêu tỉnh dậy,
Hồn hương chẳng kịp đến Liêu Tây.


Nguồn: Quách Tấn, Nét bút giai nhân, NXB Hà Nội, 1977
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Trong gió, lựu hồng rơi rụng cánh
Trên đu, mỹ nhân đùa nhí nhảnh
Oanh vàng ủ rũ ngùi thương xuân
Én tía nỉ non buồn tiếc cảnh.
Dừng kim nín lặng đôi mày chau
Tựa song thiu ngủ mộng xa bay
Ai đến cuốn rèm làm tỉnh giấc
Hồn em chẳng đến được Liêu Tây.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Gió đưa phơi phới lựu hồng,
Người đẹp bên đu xiêm lồng gió phơi.
Oanh vàng tiếc cảnh chần chờ,
Thương xuân én tía réo mời kêu rân.
Dừng kim lặng lẽ nhíu mày,
Song thưa buồn tựa rắp say mộng dài.
Cuộn rèm trách kẻ tỉnh ngay,
Hồn hương chẳng kịp đến này Liêu Tây.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trúc Khê

Gió rung hoa lựu tơi bời,
Trên đầu tha thướt dáng người mỹ nhân.
Oanh vàng ủ rũ thương xuân,
Một đôi én tía hoạ vần trong cây.
Dừng kim rủ thấp đôi mày,
Nương song hồn mộng xa bay cuối trời.
Cuộn rèm nheo nhéo kìa ai,
Cho hồn chẳng tới cõi ngoài Liêu Tây.


Nguồn: Nguyễn Dữ, Truyền kỳ mạn lục, Trúc Khê dịch, NXB Tân Việt, Sài Gòn, 1952
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời