Lóc cóc tay gõ lóc xóc
Từng trang rồi lại từng trang
Nhân vật đứng nằm lỏng chỏng
Khóc cười oẻ oẹ tình tang
Loàng xoàng uống cà phê đắng
Từng giọt chểnh vểnh cầm tay
Máu đỏ thành đen loẹt quẹt
Vì uống suốt tháng quanh năm
Lóc chóc chữ đi mệt nhọc
Khói thuốc bay ám trần nhà
Nhện chạy loạng choạng ngộ độc
Huống gì lá phổi của ta
Lóc cóc chữ vàng chữ ngọc
Lao lực... ngày mai lên hương
Vắt kiệt tâm hồn loẹt xoẹt
Nào ngờ chữ ốm giơ xương
Hùng hục như ngựa leo dốc
Lên trang ọp ẹp xuống dòng
Lóc ngóc như tay đô vật
Mồ hôi túa chảy ròng ròng
Công việc một đời đơn độc
Chẳng bao giờ dám nghĩ ngơi
Nhân vật lủng lẳng lăn lóc
Đuổi theo cũng muốn hụt hơi
Tay lóc ngóc gõ lọc xọc
Một tảng đá ngồi trước bàn
Vận dụng nội lực lên dốc
Chẳng bao giờ chịu đầu hàng
Nhoay nhoáy đêm ngày xoèn xoẹt
Chữ ơi ốm béo ngắn dài
Văn chương cái nghề cực nhọc
Tự nguyện làm tù khổ sai


9.IX.1997

Nguồn: Tôi chạy theo thơ, NXB Trẻ, 2003