Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè kể vật, kể việc
Đăng bởi tôn tiền tử vào 27/04/2026 14:39
Quanh năm sản vật đủ loài,
Mùa nào thức ấy, đông vui khách tình.
Thu đông cây trụi lá cành,
Bạn đừng tưởng đó buồn tênh biển mình.
Tôm hùm rét mới vào ghềnh,
Món ăn đặc biệt xin anh chớ nề...
Rét về, cá dở cũng về,
Nem công chả phượng không hề nhường ngôi.
Động trời mâm có cá buôi,
Ghép chiên với tỏi, xin mời đi thôi.
Mưa ngàn nước lũ về xuôi,
Sông sâu chảy xiết, sóng dồi hề chi.
Ấy mùa rớ, đáy mê li,
Cá say nước bạc con gì cũng ngon.
Ông hương, hanh múi, ngạnh nguồn,
Cá rìa, lệt núi, chẳng nhường thịt heo.
Kéo dài gió bấc liu riu,
Biển trời chưa lặng vẫn nhiều thức ăn.
Bữa cơm mắm kiệu tuyệt trần,
Tuy rằng thanh đạm ngàn lần cao sang.
Mắm cá muối gọt giòn tan,
Khế rành ruốc lạt anh càng thêm ưa.
Đông tàn, xuân ấm vào thơ,
Mai mong cánh bướm, đào chờ gió đông.
Tết về, câu đối, pháo, bông,
Chẳng ham giò chả, chỉ mong ngứa, choè.
Giêng hai sương bấc le the,
Món chả cá rạ chực về ngôi vua.
Cúc tàn lửa lựu đâm hoa,
Cá chuồng, cá cúng tháng ba béo dần.
Nhưng mà ngôi hậu trong mâm,
Phải nhường cá bớp lên tầm chí tôn.
Mực tươi xào với thơm Tùng
Nương khô nhấm rượu dầu rừng, gì hơn?
Hè sang cuốc gọi nỉ non,
Bạn về tắm biển gió nồm lâng lâng.
Tha hồ chọn lựa thức ăn,
Nhất gan cá nghéo nhì mang cá thiều.
Bạn về làng biển mến yêu,
Nục xồ mới luộc nên chiều bánh đa.
Mỡ, hành hấp cá mú hoa,
Cá thu quết chả như là nem công.
Cá ngừ với bún làng Trung,
Tôm chua thịt nạc tuyệt trần vô song.
Cá hồng thịt, cá đuối lòng,
Vẫn thua con ruốc máu rồng giữa năm.
Nguyên chất nước mắm nục mồng,
Một thời giá trị bằng mâm cỗ đầy...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.