Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

1 bài khác trùng tên trong cùng mục tác giả: 

Xã Lãi đi gặt Hưng Yên,
Chẳng có tiền, cũng chẳng có nong.
Cơm vàng nắm với cà rong,
Ba ngày thì đến xứ đồng Hưng Yên.
Bà chủ có tiếng cà riềng,
Thợ gặt thì phải ăn “kiêng” muối vùi.
Cơm đào mai “ngon” tựa bánh uôi,
Bà mắm thì cũng “chín mười” so với chả chim.
Chè bờ ao, “mát” lim lìm,
Vại cà “cóc nổi, cóc chìm” nhởn nhơ.
So từ kẽ tóc chân tơ,
Đến đon nát đám cỏ bờ mới thôi.

Chủ rằng: - Chẳng tính ngược xuôi,
Gặt có một người thì chẳng bõ chi!
- Bà chủ chớ có vân vi,
Gặt đâu thì dẫn tôi đi kịp ngày.
Bà chủ cong mặt cớn mày,
Dẫn thợ xong lại về ngay tức thời.
Nửa buổi bà mang rá tới nơi,
Ông thợ gặt vẫn ồi ồi gáy vang!
Đầu gối lên một luống lang,
Cái lưng chạy tràng theo cái mẫu hai.
Bà chỉ ngán ngẩm thở dài,
Thuê ngay được của dạc dài khố dây!
Được cái người thời chạm đông chạm tây,
Ra ngõ gặp cổng, lão này của ôi!
Xã Lãi tỉnh ngủ, nhổm ngồi:
- Bà về cơm nước để tôi xuống đồng!
- Thôi thôi, tôi cũng lạy ông,
Ông làm tôi đã mất tong nửa ngày!
Xã Lãi lội xuống ruộng ngay,
Bà chủ chưa cất bước, lúa đã đầy bờ cao.
Xã Lãi vơ cắt ào ào,
Bà chủ mất hướng: lối nào về đây?...
Lúa thì lớp lớp chất đầy,
Còn nạn châu chấu, nó bay mịt mù!
Xã Lãi cắt lúa ù ù,
Cá không chạy kịp, rẽ khu loạn đồng!
Bà chủ bạt vía kinh hồn,
Thổi nồi cơm nếp muối vừng mang ra.
Xã Lãi mới cười hà hà:
- Một mình tôi gặt bằng ba mươi người.
Bà về chuẩn bị cho tôi,
Năm nồi mười cơm nếp với lợn thời ba con.
Bà chủ gan ruột bồn chồn,
Tính ra thì cũng như bỏ dồn một phiên.
Nửa chiều cơn gặt đã yên,
Xã gánh một lúc đã đầy hiên chạm xà.
Cơm thịt, chủ mới dọn ra,
Xã Lãi dựa hái, tay xoa lắc đầu:
- Rằng tôi có thiết ăn đâu,
Miếng ăn bà khéo ra màu vàng thoi.
Chưa gặt bà đã ỉ oi,
Thì bà ăn tất, thì tôi xin về!
Bà chủ thì bụng mừng ghê,
Bên ngoài thì vẫn ra bề đãi buôi.
Bà chủ tiễn thợ xong xuôi,
Vội vàng muối thịt để đời mà ăn.
Không ngờ vừa được tuần trăng,
Thịt kia nó mới thối hoăng xà xà!
Bà chủ mới mở nắp ra,
Đánh hơi chó ngáp phải đà lăn quay.
Lá cây vội cụp lại ngay,
Ông mặt trời vội kéo mây che mồm.
Hơi thối sặc khắp núi non,
Ông Lý ngửi thấy cào cồn ruột gan:
- Đứa nào chết ở đầu thôn,
Làm sao chúng nó không chôn đi à?
Chúng bay vào bắt lợn ra,
Tao thời phạt khoán mấy nhà đầu thôn.
Cụ Chánh tổng đang vui nước vui non,
Ngửi thấy mùi thối kinh hồn chết cha:
- Chúng bay tuốt xác Lý ra,
Mỗi thôn nộp phạt trăm ba quan tiền!
Quan phủ tàn lọng ngả nghiêng,
Ngửi thấy mùi thối chẳng yên dạ vàng:
- Chúng bay đâu đi bắt các làng,
Hiến tao vàng bạc, tao quàn tha ma!
Thày cúng đang gõ mõ i a,
Ngửi thấy mùi thối, thật là loạn âm.
Quỷ sứ đang bắt người trần,
Phanh thây xé xác, ầm ầm các quan.
Mau tìm xôi, thịt, sỏ, gan,
Để còn lễ tiễn các quan về trời!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]