Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 16:25
Nghe vẻ nghe ve,
Nghe vè ăn Tết.
Thu đông vừa hết,
Ngày lại xuân qua.
Ngày hai mươi ba,
Lệ đưa ông Táo.
Sắm sửa nếp gạo,
Thịt cá ngon tươi.
Đến ngày ba mươi,
Ông bà tiếp rước.
Lại dựng cây trước,
Lấy đó làm nêu.
Đâu đó cũng đều,
Sắm đồ sắm đạc.
Kiềng vòng vàng bạc,
Năm mới thới lai.
Áo vắn áo dài,
Chơi ba bữa Tết.
Đồ ăn không hết,
Thịt cá ê hề.
Quanh năm mỏi mê,
Bỏ chơi ba bữa.
Bịt khăn sắm sửa,
Mừng tuổi mẹ cha.
Cầu chúc ông bà,
Bách niên giai lão.
Bàn thờ trọn đạo,
Nhứt nhựt đèn lồng.
Nhứt nhựt đèn chong,
Là ngày mồng một.
Mừng năm đã hết,
Thì phải ăn chơi.
Gẫm lại việc đời,
Có làm có nghỉ.
Du thực du hí,
Trồng chuối giữa trời.
Ai giỏi thì mời,
Trèo lên tuột xuống.
Kẻ ăn người uống,
Bánh trái thiếu chi.
Nhỏ đánh cu li,
Lớn chơi bông vụ.
Người ngồi cú xụ,
Là tụi ba que.
Chúng nó một phe,
Là quân xỏ lá.
Con tôm con cá,
Chúng nó ăn gian.
Ngồi chơi dọc đàng,
Ai ai cũng biết.
Mấy thằng cờ bạc,
Tìm cách ngo ngoe.
Nếu đánh con xe,
Xổ ra con pháo.
Người nào lơ láo,
Cởi áo vắt lưng.
Chạy nhảy tưng tưng,
Đá cầu vuốt mũi.
Người nào lớn tuổi,
Thì đánh bài cào.
Bước thấp bước cao,
Mấy cha bợm nhậu.
Thứ hay giựt ẩu,
Là bọn điếm đàng.
Người nào đàng hoàng,
Đi thăm cô bác.
Mong cho hết Tết,
Lại ra ruộng cày...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.