Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè quan hệ gia đình
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 12:34
Cư tang mẹ đã hết rồi,
Tóc mai mẹ rẽ đường ngôi sọi sàng.
Áo sổ gấu mẹ không mang,
Nón sưa vành không đội.
Con hời, con hời!
Mẹ nói với con đôi lời:
Tuổi mẹ mới đôi mươi,
Mẹ đang còn son trẻ.
Mẹ chưa già còn trẻ,
Mới hăm mốt tuổi đầu.
Nơi có ruộng có trâu,
Mẹ không hề mong mỏi.
Con không nghe người ta nói:
“Gái goá là vạ miệng trai”.
Khi giở giấc hôm mai,
“Khôn ba năm, dại một giờ” không biết.
Từ ngày cha con chết,
Mẹ chực tiết thờ chồng.
Mẹ chực tiết ba đông,
Giừ mẹ đi lấy chồng mới phải.
Khi nắng mưa uể oải,
Khi sấm chớp hãi hùng.
Đã có bà có ông,
Có cậu, dì ôm ấp.
Đứt đi mẹ chắp,
Mẹ theo thói người ta,
Nỏ một chắc chi mẹ mà.
Con mặt lưng mày vực.
Từ ngày cha con mất,
Mẹ chực tiết một lòng.
Sang than thở với ông,
Hết đường khôn lẽ dại.
Một nữa, xấu duyên là tại phận gái,
Hai, là tại phận chàng;
Ba, là gãy đòn dứt quang;
Thân mẹ rày ê ẩm.
Bơ vơ như xẩm,
Tay mất gậy rồi.
Nói ra thì sợ người cười,
Làm thinh thì mẹ tủi.
Nguồn cơn nông nỗi,
Con có biết cho không?
Con ở lại cùng ông,
Để mẹ đi lấy chồng,
Con bằng lòng vui vẻ.
Một mai số hệ,
Mẹ sinh chút con ra.
Dầu chung mẹ khác cha,
Cũng một dòng máu mủ.
Đứa thời kế phụ,
Đứa kế mẫu cũng nên,
Hai bên vẹn tuyền,
Đơm tổ tông nội ngoại,
Thờ ông bà nội ngoại.
Giã ơn mự dái,
Cả bác cùng o.
Bao nhiêu cơ đồ,
Xin “biên lai” cho họ,
Xin “lai hoàn” cho họ.
Mẹ lấy được chồng có,
Mẹ sẽ bồi đắp cho con.
Nếu mẹ ở không như nước như non,
Có hoàng thiên làm tội,
Có thiên đình làm tội.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.