Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè quan hệ gia đình
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 12:23
Hồng nhan là gái lỡ đời,
Nghĩ tình thương đến con người vị vọng.
Mẹ chực tiết thờ chồng,
Mấy năm trời đằng đẵng.
- Ba năm trời đằng đẵng.
Khi mưa rồi khi nắng,
Biết nhờ cậy cùng ai.
Mẹ than vắn thở dài,
Mẹ bồng con than thở,
Mẹ bế bồng than thở.
Dở dang rồi dang dở,
Bởi ba chút con thơ.
Chàng khuất núi năm xưa,
Bỏ buồng hương lạnh lẽo,
Bỏ loan phòng lạnh lẽo.
Con đào thơ liễu yếu,
Mẹ chăn gối lẻ loi.
Trong dạ mẹ bồi hồi,
Nhớ tình chung ngày trước,
Nhớ chung tình ngày trước.
Khi sương sa gió tuyết,
Mẹ nghĩ những lúc ra ri.
Tuổi mẹ hãy đương thì,
Đi ra đường thêm bực.
Nhìn bạn bầu thêm bực.
Bực ơi hỡi bực!
Phiền ơi hỡi phiền!
Dầu lắm lúa nhiều tiền.
Mẹ mua vui sao đặng,
Biết giải phiền sao đặng.
Con ơi, con náu lặng
Hãy náu lặng mà nghe.
Đừng có khóc kè nhè,
Chuông bên kia đã đánh,
Trống nhà thờ đã đánh.
Cơn buồn mẹ vừa tạnh,
Cơn bực mẹ vừa khuây.
Mẹ nhìn lại nơi đây,
Không thấy ai đó cả,
Thấy người nào đó cả.
Lệ hai hàng lã chã,
Nước mắt đổ như mưa.
Mẹ nghĩ đến nông nỗi ngày xưa,
Dưới âm cung có thấu,
Trên thiên đình có thấu!
Ngựa treo yên gác khấu,
Xe xếp bánh lại rồi.
Chàng chín suối ra khơi,
Bỏ ngựa này ai cợi.
Xuân qua rồi hạ tới,
Thu hết lại đông sang.
Ngồi tưởng nhớ đến chàng,
Thiếp càng rơi nước mắt,
Gạt hai hàng nước mắt.
Con chim kêu réo rắt,
Muốn hợp lại thành đôi.
Thương mẹ goá con côi,
Biết lấy ai làm bạn?
Biết ai cùng làm bạn?
Đĩa dầu vừa cạn,
Giấc ngủ mẹ chưa tròn.
Mẹ ôm lấy mình con,
Tưởng cha con nằm đó,
Mẹ tưởng chồng mình nằm đó.
Ra rồi mới tỏ,
Lầm ơi hỡi lầm!
Đêm thu tiết hôm rằm,
Mẹ chiêm bao giấc mộng,
Mẹ gặp chồng trong mộng.
Cửa tiền môn mẹ đóng,
Then cổng hậu mẹ cài,
Bực mẹ lắm con ơi!
Muốn phá toang cánh cửa,
Muốn đạp liễu cánh cửa.
Trách ông Tơ lầm lỡ,
Xe phải chỉ nỏ bền.
Chỉ xe láo xe liên,
Chỉ lơ thơ khó cuốn,
Chỉ lòng thương khó cuốn.
Trong lòng mẹ phiền muộn,
Muốn cuốn lại kẻo mà.
Sớm chia mối tình ra,
Bỏ đôi con ai ngó,
Bỏ gia tài ai ngó.
Cây rung bởi vì gió,
Lá đổ bởi vì sương.
Mẹ phiền muộn trăm đường,
Tô hồng nhan cũng lạt,
Tô phấn hồng cũng lạt.
Nước sông Lam không mát,
Cây Hồng Lĩnh không tươi.
Đàn sáo hát không vui,
Hội hè nỏ nhởi chơi,
Mẹ ngồi buồng hương chực tiết.
Giờ thì mẹ đã quyết,
Mẹ vuốt tóc đường ngôi.
Mẹ mở mặt với đời,
Nón sưa vành không đội,
Nón dày vành mới đội.
Đứt thì phải nối,
Con ở lại với bà.
Giữ đạo hiếu với cha,
Khi mồng năm ngày tết.
Lòng mẹ đã quyết,
Biết nông nỗi ra răng,
Cầm bằng như đêm tối không trăng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.