Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về hôn nhân, vợ chồng
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao trào phúng
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 07:08
Làm trai lấy phải vợ ngây,
Cũng bằng bứt chạc trói dây vào người.
Những khi chúng bạn đến chơi,
Mặt sa, mày siển làm người trời chong.
Một ngày ba bận chơi rong,
Nhà thì bỏ rác từ trong chí ngoài.
Ăn rồi bỏ bát cóc ngồi,
Quẩy chĩnh đi nước, dức: trời không mưa.
Một ngày ba giấc ngủ trưa,
Đêm đêm thì ước cho thừa sáu canh.
Miệng nói thì như giọt sành,
Ngoài hương bỏ cỏ mọc xanh như rừng.
Vào bếp thì chửi lung tung,
Lợn kêu thì nộp: “Ông rừng ăn đi!”
Làm người không nghĩ không suy,
Chồng có nói nặng thì chìa mui ra!
Những khi có khách đến nhà,
Mắng mèo chửi chó thật là đắng cay.
Mua đồ đi Tết mẹ thầy,
Thịt thời lợn nái, lòng thời đã ôi.
Con khóc thì đặt trong nôi,
Khóc đi mà ngủ, ngủ rồi dậy chơi.
Đàn bà thiên hạ bao người,
Có ai ngây dại như là vợ tôi.
Im đi khốn khổ một đời,
Nói ra mang tiếng là người vũ phu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.