Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè châm biếm thói hư tật xấu
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 07:55
Trót sinh ra cái phận đàn bà,
Sớm lo đi chợ kẻo mà chợ trưa.
Đi chợ lo bán lo mua,
Liệu việc nhà mà mua bán.
Giữ nón chẳng ra nón,
Áo quần chẳng ra áo quần.
Nghĩ lại trong thân,
Không nên ăn hàng chi nữa.
Cũng chẳng ăn hàng chi nữa.
Gặp bạn quen giữa chợ,
Không lẽ nghiêng nón mà đi.
Lại hàng mệ Quy,
Bánh sắp ra đầy rổ.
Con mắt đã từng chộ,
Bánh rán mỡ, đầy vun.
Ngồi mà nghĩ thiệt so hơn,
Ai ăn đi cho hết.
- “Bún tôi dẻo mệt,
Chị nghiêng nón, sắp cho!”
Có mệ cá kho,
Tấn sau lưng: - “Chị! Chị!”
Bún chẳng lẽ ăn nể,
Cũng mua vài chục con.
Giá sống, dưa non,
Sắp ra đầy mẹt.
Có đọi mắm quẹt,
Có rá đỗ ràu.
Số làm nỏ nên giàu,
Cũng ăn chơi cho thoả.
Ăn vài miếng lót dạ,
Ăn vài miếng lót lòng.
Vắng con vắng chồng,
Kẻo bữa mai không nấu.
Ăn rồi xách đọi đi đong gấu,
Người ta thểu thảo về rồi.
Mặc kẻ cưa sừng xẻ tai,
Kém hơn chi đong cả.
Chợ đã về ra rả,
Ai xuôi ngược mặc ai.
Mệ hắn đi chợ cứ ngày,
Cha hắn đi cày cứ buổi.
Ở nhà con khóc đói,
Chồng ru đã hết hơi.
Mệ hắn lại xăn mấn vành nồi,
Lại la cào la cấu.
Chuyện mình thì giấu,
Chuyện người ta thì đồn ra:
Có một mệ đàn bà,
Hay ăn hàng đệ nhất!”
Cha hắn thì thật,
Mệ hắn thì khéo lừa.
Có ít trự tiền mua,
Cứ khéo lừa là được.
Về rồi giả thác,
Nói cho cha hắn nghe:
- “Con ni chớ phải con tê,
Thì treo oi có bựa?“
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.