Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

14.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Kinh thi
Thời kỳ: Chu
3 bài trả lời: 3 bản dịch
1 người thích

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Vanachi vào 20/12/2006 20:54

東山1

我徂東山、
慆慆不歸。
我來自東、
零雨其濛。
我東曰歸、
我心西悲。
制彼裳衣、
勿士行枚。
蜎蜎者蠋、
烝在桑野。
敦彼獨宿、
亦在車下。

 

Đông Sơn 1

Ngã tồ Đông Sơn,
Thao thao bất quy.
Ngã lai tự đông,
Linh vũ kỳ mông.
Ngã đông viết quy,
Ngã tâm tây bi.
Chế bỉ thường y,
Vật sĩ hàng my (mai).
Quyên quyên giả thục,
Chưng tại tang dã.
Đôi bỉ độc túc,
Diệc tại xa hạ.

 

Dịch nghĩa

Ta đi đánh giặc ở Đông Sơn
Lâu rồi mà không trở về
Ta từ phía đông mà đến
Mưa rơi lác đác
Nhắc lại khi ta còn ở phía đông, kể lại rằng lúc đi về
Lòng ta vẫn hướng về phía tây mà bi thương
Cho nên ta may những quần áo mặc lúc bình thường kia
Và cho rằng từ nay có thể không còn lo việc ngậm tăm đánh trận nữa
Những con sâu nhung nhúc cử động
Cứ ở mãi trong đám ruộng dâu kia
Còn những kẻ mãi quạnh hiu ở một mình này
Thì vẫn nằm nghỉ ở dưới cỗ xe binh mà thôi vậy.


Thiên Đông Sơn về tình cảnh chinh chiến trở về.

Chú giải của Chu Hy:
Bài tự ở sách Mao thi nói rằng: Chương I nói quân đội trở về được hoàn toàn không người chết, chương II nói quân sĩ trở về chưa đến nhà mà đã trông nhớ, chương III nói gia đình trông đợi anh trở về, chương IV thì vui mừng cho trai gái thành vợ chồng được kịp thời.

Người quân tử đã sai khiến được dân, vì biết đến tình ý của dân mà thương xót nỗi nhọc nhằn lao khổ của dân, cho nên dân mới được vui. Khiến cho dân vui lòng để sai khiến, dân quên việc chết chóc ngoài chiến trận mà nghe theo, thì chỉ có bài thơ Đông Sơn này là khiến dân được việc ấy hay sao? Kẻ ngu này nói hoàn toàn (về chương I) là ý quân đội được toàn vẹn trở về, không có nỗi khổ tâm kẻ chết người bị thương – nói trông nhớ (về chương II) là ý về chưa đến nhà nên mới trông nhớ, có lòng sầu hận – nói gia đình chờ anh, trai gái thành vợ chồng kịp thời, thì toàn là những điều mà trong lòng mong ước chẳng dám nói ra. Ấy là người bực trên thừa lúc trước khi chưa phát ra mà ca vịnh để an ủi những nỗi nhọc nhằn khổ sở của dân, thì lòng hân hoan cảm kích của dân sẽ thấm thía biết là dường nào? Vì rằng những bài thơ an ủi ngày xưa đều là như thế, giữa kẻ trên người dưới, tâm tình và ý chí tin tương lẫn nhau. Tuy giữa cha con trong nhà nói chuyện với nhau cũng không ngoài lẽ ấy. Bởi vậy mới duy trì củng cố được hằng ngàn năm cũng không có một sớm nào đổ vỡ vậy.

Chương này thuộc phú.

Đây thì thuộc hứng. Thành Vương nhà Chu đã được bài thơ Xi hiêu, lại cảm động vì sự biến hoá của sấm gió, mới bắt đầu tỉnh ngộ mà đón Chu Công, lúc ấy Chu Công đi đánh giặc phía đông đã ba năm rồi. Chu Công đã về, nhân đấy làm bài thơ nầy để uý lạo quân sĩ.

Vì ba quân, Chu Công thuật lại ý chí của mình mà nói rằng: Ta đi đánh giặc ở phương đông đã lâu rồi, mà trên đường về lại gặp mưa cực khổ. Nhân nhắc lại lúc còn ở phía đông mà kể lại lúc trở về, lòng vẫn hướng về phía tây mà bi thương. Con nên may những quần áo mặc lúc bình thường và cho rằng từ nay có thể không làm những việc ngặm tăm đánh trận nữa. Đến khi đang đi, lại thấy cảnh vật mà khởi hứng, mới tự than rằng: Những con sâu nhung nhúc cử động nọ thì ở trong đám ruộng dâu kia, còn những kẻ ở quạnh hiu một mình nầy vẫn nằm nghỉ ở dưới cổ xe mà thôi, thật là khổ nhọc.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Quang Phát

Đến Đông Sơn ta đi dẹp giặc
Mà không về rõ thật lâu rồi
Từ đông trở lại đến nơi
Đường về lác đác mưa rơi nhọc nhằn
Từ phương đông lần lần trở lại
Trông về tây lòng mãi xót thương
Ta may quần áo bình thường
Ngậm tăm chẳng bận, chiến trường hết lo
Những sâu khi chen bò lộm ngộm
Cứ ở trong những cụm dâu xanh
Kẻ này hiu quạnh một mình
Vẫn nằm dưới bánh xe binh nhọc nhằn.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
11.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Thọ

Đông sơn từ buổi chinh yên,
Ngày qua tháng lại triền miên chẳng về.
Ngày ta nhẹ bước hồi quy,
Mưa bay lất phất lâm li mấy hồi.
Ngàn đông từ dáng quân lui,
Sầu dâng lòng thét, non đoài nhớ quê.
Y thường đã sẵn mọi bề,
Rồi đây hết chuyện đi về ngậm tăm.
Sâu dâu lổn nhổn nó nằm
Ngàn dâu bát ngát lăng xăng nó bò.
Canh khuya chiếc bóng co ro,
Canh khuya hồn mộng thẫn thờ bên xe.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Ta đi đánh giặc Đông Sơn,
Lâu rồi chẳng có nguồn cơn trở về.
Ta từ đông đến vùng quê,
Mưa rơi lác đác ủ ê trong lòng.
Khi ta còn ở phía đông,
Lòng ta vẫn hướng tấm lòng về tây.
Nên ta may mặc thường đây,
Vì không đánh trận không bày ngậm tăm.
Những sâu nhung nhúc như tằm,
Cứ bò lổn nhổn cứ nằm ruộng dâu.
Quạnh hiu chỉ một mình sầu,
Vẫn nằm nghỉ ở dưới đầu xe binh.


23.00
Trả lời