Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tượng mảng non xanh tạc chẳng già,
Cớ chi gành Móm lại nhô ra.
Rêu xanh lém bém râu Bành Tổ[1],
Đá mọc do de mép Tử Nha[2].
Miệng súc chêu chao con sóng lượn,
Khăn lau tích toác thức mây qua.
Xuân thu hỏi đó bao nhiêu tuổi?
Rằng thuở khai thiên đã có ta.


Về tác giả, Vũ Ngọc Phan trong Thi sĩ Trung Nam cho là Huỳnh Mẫn Đạt, Quách Tấn trong Hương vườn cũ cho là Đặng Đức Siêu.

Khảo dị:
Tứng mắn non xanh tác chẳng già,
Cớ chi Gành Móm lại ra ?
Rong rêu quộp quạp
râu Bành Tổ,
Đá gộp do de mép Tử Nha.
Nước súc phều phào cơn sóng vỗ,
Khăn lau quọc quạch đám mây qua.
Có ai hỏi lão xuân thu mấy?
Rằng thuở khai thiên đã có ta.


Chú thích:
[1]
Bành Tổ sống 800 trăm năm.
[2]
Khương Tử Nha đến 70 tuổi mới lập nên công danh. Mượn hai ông già xưa để thích chữ móm.


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]