
dăm ba dạo cặp kè,
Duyên may giải cấu khéo .
Đã toan bít mặt cùng trời đất,
Đâu dám nghiêng mày với ngựa xe.
Hớn hở trẻ dong đường dặm liễu,
Lơ thơ già núp cội cây hoè.
,
Thà ẩn non cao chẳng thấy nghe.
Có lần Huỳnh Mẫn Đạt lên Sài Gòn chơi, đang thơ thẩn trước toà Đô chính (trụ sở UBND TP Hồ Chí Minh bây giờ) thì chợt thấy Tôn Thọ Tường dừng xe song mã bên đường đi đến phía ông. Ông muốn tránh, đứng núp bên gốc cây, kéo nón úp vào mặt, nhưng Tôn vẫn cứ bước lại chào. Ông không sao tránh được, bền đứng ra đáp lễ bằng bài thơ này.
Tôn Thọ Tường nghe xong, nét mặt ngượng ngùng, bèn đọc mấy vần biện minh cho mình, ý nói thế cục đổi thay, đi xe ngựa nghênh ngang thế này mà có sung sướng gì đâu; cũng vì nhạc Tây thổi mạnh, thế Tây đương lớn, đành phải theo chiều, nhưng lòng riêng vẫn nhớ điệu nhạc cũ. Xem bài
Đáp Huỳnh Mẫn Đạt của Tôn Thọ Tường.
Tôn ngâm vừa dứt, Huỳnh thấy lập luận bằng hai chữ “đổi dời”, không chịu, lại đọc tiếp luôn, cốt cho Tôn biết: giấy rách sao không giữ lề, giỏ kia dẫu nát cũng phải còn lại được cái khung tre. (Xem bài 2)
Chú thích:
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.