Khi tôi tìm em, em đã đi rồi
Giàn bông giấy trước nhà vẫn nở
Con đường xưa của một thời trăn trở
Đã vắng bóng em rồi tôi vẫn không hay

Cầm lá thư mực tím trên tay
Tôi biết em về vùng xa xôi lắm
Mảnh đất vùng sâu là đâu em nhỉ
Sao bỗng nghe sâu nặng nghĩa tình

Có phải chính em không hiểu lòng mình
Khi dò bảng phân công biết về nơi ấy
Bóng trẻ thơ hiện lên trang giấy
Chờ em về gieo hết chữ đầu đời

Có phải thư em viết chẳng thành lời
Khi tôi kể nghe mà lòng xao xuyến
Chuyện học trò vùng sâu đến lớp
Phải qua bao cầu phải lội bao kinh

Thì có hề gì khi ánh đèn điện lung linh
Xa con đường tình tự
Khi học trò em còn đang khát chữ
Trông em như trời hạn trông mưa

Thì sá gì cái nắng ban trưa
Hắt vào má em mỗi lần đến lớp
Lòng cô giáo xoè ra như một tầng cây rợp
Che cho các em bóng mát cuộc đời

Có gì đâu là lạ anh ơi
Khi một năm rồi em không về thị xã
Dù có lúc cũng them một ly sữa đá
Thèm một chiều dạo phố rong chơi

Vì nơi đây đất đã bén hơi
Gió quấn quít hát thay lời tâm sự
À ơi... học trò còn đang khát chữ
Cô giáo nhớ nhà cô giáo chẳng về đâu

Ơi câu hát sao mà nghe nặng nghĩa sâu
Như câu hát mẹ ru em ngày ấy
Con đường đó với căn nhà có giàn bông giấy
Em đã đi xa cho hạnh phúc về gần

Và vùng sâu mai sau sẽ đẹp vô ngần
Có tấm lòng em người đi dạy trẻ
Và những con chim non đậu trên tay em nhè nhẹ
Sẽ cho đất nước này mãi mãi mùa xuân


Nguồn: Hồ Lệ Trạch, Qua cõi phù sinh, NXB Văn nghệ TP Hồ Chí Minh, 1992