Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Cao Bá Quát » Thơ chữ Hán
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 14:53
殘雲剩草一吟翁,
絕水窮山路更通。
過海地驚三級浪,
出關天返五更風。
文章命信生初定,
行止心先著處空。
爲問南來遊宦者,
入秋瀟灑幾人同。
Tàn vân thặng thảo nhất ngâm ông,
Tuyệt thuỷ cùng sơn lộ cánh thông.
Quá hải địa kinh tam cấp lãng,
Xuất quan thiên phản ngũ canh phong.
Văn chương mệnh tín sinh sơ định,
Hành chỉ tâm tiên trước xứ không.
Vi vấn nam lai du hoạn giả,
Nhập thu tiêu sái kỷ nhân đồng.
Giữa chỗ mây tàn cỏ rậm, chỉ có một ông già ngâm thơ.
Sông thì tận núi thì cùng, mà đường vẫn có lối đi được.
Đi qua miền biển thấy kinh sợ ba cấp sóng,
Ra khỏi cửa ải lại nghe trời trở gió canh năm.
Vận mạng văn chương tin là có định trước,
Đi hay dừng trước hết phải để tâm vào chỗ không.
Thử hỏi những người làm quan xa từ bắc vào nam,
Mấy ai cùng ta nếm mùi thanh cao và thoát tục giữa cảnh thu này.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Sông tận non cùng, lối trổ qua,
Mây tàn cỏ áy, miệng ngâm nga.
Sóng dồn ba lớp ngoài khơi thẳm,
Gió trở năm canh cửa ải xa.
Đi, ở thường tình lòng chẳng bợn,
Văn chương định mệnh vốn sinh ta.
Miền nam du hoạn bao người đấy?
Tiêu sái trời thu có giống ta?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.