Mượn chén làm khuây dạ ngẩn ngơ,
Có ai đã được lúc say sưa.
Xuân về sườn núi rầu rầu liễu,
Trời sáng bên thuyền phún phún mưa.
Cánh nhạn bay khơi buồn dặm khách,
Tiếng oanh gọi vói ghẹo lòng thơ.
Nhắn nhe dưới trướng người thong thả,
Miễn đến tình xa chút tiễn đưa.
Bản dịch khuyết danh từ một sách chữ Nôm không rõ người soạn.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.