Thảm sợi đỏ,
Chọn tằm, kén tơ, luộc nước trong,
Lấy tơ, lấy sợi nhuộm lam hồng.
Nhuộm thành màu lam, sợi tơ đỏ,
Dệt thành thảm đỏ điện Phi Hương.
Điện Phi Hương rộng trên mười trượng,
Thảm dệt đem phủ khắp nền điện.
Tơ mượt mà êm, hương nức thơm,
Sợi mềm, hoa nhẹ, thứ nào hơn?
Người đẹp bước lên, khi múa hát,
Tất lụa, hài thêu, bước nhẹ êm.
Thái Nguyên thảm tốt nhưng thô cứng,
Thảm Thục gấm hoa mỏng lạnh lùng.
Sánh sao thảm ấy, mềm và ấm,
Tuyên Châu tháng mười, dâng hàng năm.
Thái thú Tuyên Thành gắng gỏi dệt,
Tự nhủ, bề tôi phải ráng sức.
Trăm phu khiêng thảm dâng vào cung,
Sợi dây tơ nhiều, đệm khó cuốn.
Tuyên Thành thái thú, biết hay chưa?
Một trượng thảm dệt, ngàn lạng tơ.
Đất nào biết lạnh, người chưa ấm,
Áo đất thì may, đoạt áo người.


Nguồn: Thơ Bạch Cư Dị, Ngô Văn Phú, NXB Hội nhà văn, 2006
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.