Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương hai
Đăng bởi Tung Cuong vào 11/05/2022 04:49
Своим пенатам возвращенный,
Владимир Ленский посетил
Соседа памятник смиренный,
И вздох он пеплу посвятил;
И долго сердцу грустно было.
«Рооr Yorick! — молвил он уныло. —
Он на руках меня держал.
Как часто в детстве я играл
Его Очаковской медалью!
Он Ольгу прочил за меня,
Он говорил: дождусь ли дня?..»
И, полный искренней печалью,
Владимир тут же начертал
Ему надгробный мадригал.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 11/05/2022 04:49
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 26/03/2026 10:36
Khi trở lại mái nhà xưa thân thiết,
Vladimir Lenski dành thời gian thăm hết
Phần mộ chôn của chính bác láng giềng,
Chàng thở dài, nhớ người chết thật hiền;
Buồn da diết, thấy lòng càng trống trải.
“Ổi thương quá Yorick!” - chàng than sao buồn mãi. -
Ngày còn thơ, tôi được bác ẵm trên tay.
Có nhiều lần hồi nhỏ tuổi thơ ngây,
Tôi thường nghịch huân chương Ôtrakốp của bác!
Bác hẹn gả Ônga cho tôi từ trước,
Bác nói rằng: “Liệu bác sống được tới ngày vui?…”
Và trong tôi ngập nỗi buồn bùi ngùi,
Ngay lập tức Vladimir ngồi chấp bút
Viết bài madrigal cho người đã khuất.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.