Dần từng bước, chàng rơi vào ảo ảnh
Làm đảo lộn cả nghĩ suy và tình cảm,
Trước mắt chàng chỉ thấy Tưởng tượng hiện ra
Tung ra ván bài rực rỡ múa may.
Khi nhìn mãi vũng băng tan loang lổ
Dường như có người say sưa ngủ,
Một thanh niên trông ủ rũ nằm yên
Và nghe ra: “Sao thế? Chết im lìm.”
Lúc lại thấy kẻ thù từ lâu từng quên lãng,
Những kẻ đặt điều, những tên hèn độc ác,
Và cả đoàn con gái bội bạc trẻ măng,
Và một lô bạn hữu thật đáng khinh,
Khi lại thấy căn nhà ở quê, bên cửa sổ
Nàng ngồi đó… vẫn y nguyên một chỗ!