Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương hai
Đăng bởi Tung Cuong vào 15/04/2022 07:06
Когда прибегнем мы под знамя
Благоразумной тишины,
Когда страстей угаснет пламя
И нам становятся смешны
Их своевольство иль порывы
И запоздалые отзывы, —
Смиренные не без труда,
Мы любим слушать иногда
Страстей чужих язык мятежный,
И нам он сердце шевелит;
Так точно старый инвалид
Охотно клонит слух прилежный
Рассказам юных усачей,
Забытый в хижине своей.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/04/2022 07:06
Đã sửa 8 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 25/03/2026 19:31
Dưới lá cờ yên bình khôn ngoan phấp phới
Chúng tôi gặp nhau cùng trong một hội
Khi lửa hổng đam mê tắt lịm rồi,
Và chúng tôi coi hoá nực cười
Mọi sự tự tin hay nhiều rung động,
Cả những nhận xét đưa ra dù muộn,-
Nhường nhịn nhau không phải không khó khăn,
Rất nhiều khi, chúng tôi thích nghe hơn
Người khác xúc động nói năng giông bão,
Và nó khiến trái tim ta chao đảo;
Y hệt người lõi đời già cả sống bên lề
Vẫn say sưa tập trung dỏng tai nghe
Những cậu bé để râu mê mải kể,
Lão bị lãng quên trong căn lều sập xệ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.