Còn có cảnh kinh hồn và li kỳ hơn nữa:
Kìa tôm lại cưỡi lên con nhện chúa,
Rồi sọ người trên cổ ngỗng vắt vẻo ngồi
Cứ quay tròn quay tít đầu đội mũ đỏ hoài,
Rồi chiếc cối xay nhảy xổm không biết mệt
Vừa vẫy cánh vừa đập nghe phát khiếp
Tiếng hát hò, chó sủa, vỗ đập, cười rồ,
Tiếng người lầm bầm, tiếng chân ngựa dồn!
Nhưng lúc đó Tachiana còn nghĩ gì đấy
Giữa đám khách ngồi kia - nàng thấy
Một người nàng yêu quá, hãi hùng thay
Đó là nhân vật chính cuốn tiểu thuyết này!
Ônhêghin tĩnh tại bên bàn trông càng bệ vệ,
Thỉnh thoảng mắt lén nhìn ra phía cửa.