Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương ba
Đăng bởi Tung Cuong vào 01/06/2022 06:07
Тоска любви Татьяну гонит,
И в сад идет она грустить,
И вдруг недвижны очи клонит,
И лень ей далее ступить.
Приподнялася грудь, ланиты
Мгновенным пламенем покрыты,
Дыханье замерло в устах,
И в слухе шум, и блеск в очах…
Настанет ночь; луна обходит
Дозором дальный свод небес,
И соловей во мгле древес
Напевы звучные заводит.
Татьяна в темноте не спит
И тихо с няней говорит:
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 02/06/2022 06:07
Đã sửa 8 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm qua 14:01
Buồn tương tư bám theo Tachiana mãi,
Bước dạo khắp vườn mà sao lòng tê tái,
Và bỗng nhiên mắt nhìn xuống lặng im,
Chân rã rời, lười chẳng muốn đi thêm.
Cả lồng ngực vồng lên, hai má sao cứ thấy
Bỗng hồng rực bừng bừng hơn lửa cháy,
Hơi thở nơi cổ họng chết tắc không qua,
Tai bị ù, hai mắt trắng nhợt ra…
Đêm phủ xuống, vầng trăng qua trước mắt
Dạo trên khắp bầu trời như lính trong phiên gác,
Chim hoạ mi lẫn trong bóng đêm đen
Hót ngân nga tai nghe rõ vang rền.
Trong bóng tối Tachiana không sao chợp mắt nổi,
Bèn ghé sát tai u, nói thầm nghe bổi hổi:
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.