Buồn tương tư bám theo Tachiana mãi,
Có ra vườn vẫn thấy lòng tê tái,
Và bỗng nhiên hai mí mắt díu vào nhau,
Chân rã rời, lười chẳng muốn đi đâu.
Lồng ngực vồng lên và hai má sao cứ thấy
Bỗng hồng rực bừng bừng hơn lửa cháy,
Hơi thở nơi cổ họng chết tắc không qua,
Tai bị ù, hai mắt trắng nhợt ra…
Đêm phủ xuống, vầng trăng diễu qua trước mắt
Dạo khắp bầu trời như lính trong phiên gác,
Chim hoạ mi lẫn trong bóng đêm đen
Hót líu lo rộn rã nghe vang rền.
Trong bóng tối Tachiana không tài nào chợp mắt nổi,
Ghé tai u già ở bên, nàng nói nhỏ: