Nàng chợt thấy đang phân vân, bối rối:
“Có đi tiếp hay quay về thì tốt?…
Chàng đã đi xa. Mình đến - chẳng ai hay…
Mình muốn nhìn dinh thự, mảnh vườn này”.
Đồi thoai thoải, nàng thả chân bước xuống,
Thấy khó thở, đưa mắt nhìn luống cuống,
Cứ phân vân nhưng vẫn cố nhìn quanh…
Và bước vào khu sân rộng để hoang.
Đàn chó sủa vang lao phía nàng đang đứng.
Khi nghe tiếng nàng sợ gào như kêu cứu,
Cả một bày trẻ nhỏ lao vút từ trong nhà
Đổ túa ra, tay xua đuổi, miệng la,
Phải chật vật, đám con trai mới đẩy lui đàn chó,
Ra bảo vệ cô khách vừa bước chân qua ngõ.