Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi tôn tiền tử vào 01/05/2015 22:16

夜其一(白夜月休弦)

白夜月休弦,
燈花半委眠。
號山無定鹿,
落樹有驚蟬。
暫憶江東鱠,
兼懷雪下船。
蠻歌犯星起,
空覺在天邊。

 

Dạ kỳ 1 (Bạch dạ nguyệt hưu huyền)

Bạch dạ nguyệt hưu huyền,
Đăng hoa bán uỷ miên.
Hào sơn vô định lộc,
Lạc thụ hữu kinh thiền.
Tạm ức Giang Đông hội,
Kiêm hoài tuyết hạ thuyền.
Man ca phạm tinh khởi,
Không giác tại thiên biên.

 

Dịch nghĩa

Đêm trắng trăng hết treo,
Hoa đèn khiến người ngủ thiu thiu.
Nai đi lang thang kêu trong núi,
Rơi khỏi cây ve kinh sợ.
Chợt nhớ đến có hội vùng Giang Đông,
Lại thêm lúc xuống thuyền mà tuyết rơi.
Bài ca của người dân tộc nổi lên lúc sao mọc,
Nhận ra là đang ở chân trời.


(Năm 767)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Đêm trắng trăng hết treo,
Hoa đèn nửa thiu thiu.
Gào núi, nai lạc bước,
Rơi cây, ve sợ nhiều.
Cá Giang Đông bỗng nhớ,
Xuống thuyền, tuyết rơi vèo.
Ca Mường vang trời nổi,
Chân trời chợt hiểu điều.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Trăng nghỉ treo nên đêm trắng hết
Ngủ thiu thiu leo lét hoa đèn
Nai đi trong núi gọi đàn
Ve sầu kinh sợ khi văng khỏi cành
Tạm nhớ vùng Giang Đông có hẹn
Lại nhớ thuyền khi đến tuyết rơi
Ca man sao đã mọc rồi
Nhận suông đang ở chân trời xa xôi.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời