Trang trong tổng số 12 trang (117 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Suối nhạc (Trần Tuấn Đạt): Bổ sung vào nhóm thơ khác nữa

Bài thơ này cũng thuộc tập thơ “Có một làng quê (1998)” của tác giả.


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Chi Nguyen

Non Hồng an giấc trong mây.
Bờ yên cát ấm, cò đầy bãi sa.
Biển Nam ngàn dặm trăng tà.
Lối xưa gió lạnh, người qua một mình.
Bạc đầu nương náu mưu sinh.
Trời đêm chưa dạng, u minh chốn này.
Sương dầm ướt áo chẳng thay.
Bụi trần dẫu lấm, râu mày vẫn vui.


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Nguyễn Quê

Hồng đỉnh sư già ngủ giữa mây
Cò nằm cát ấm cũng yên say
Biển nam ngàn dặm trăng tàn yểu
Lối cũ riêng người gió lạnh lay
Đêm mờ mịt mãi chừng nao sáng
Tóc trắng tinh rồi vụng náu thây
Chẳng ngại sương dầm lâu đẫm áo
Mừng thay bụi chửa bẫn râu mày


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Văn Nghi

Non Hồng tĩnh giấc vị sư già,
Mòng nước yên nằm bãi cát xa.
Ánh sáng trăng tàn muôn dặm thẳm,
Đường xưa gió lạnh một mình ta.
Đêm đen có lẽ trời quên sáng?
Tóc bạc chưa thành thẹn chẳng ra.
Chớ ngại sương sa dầm ướt áo,
Râu mày sướng bởi bụi không pha.


18/1/2021
Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Nguyễn Đình Nhữ

Non Hồng sư ngủ giấc sâu
Ấm êm bãi cát hải âu lặng nằm
Biển Nam trôi bóng trăng tàn
Đường xưa giá lạnh cuốn tràn bóng ta
Mịt mùng đêm chửa sáng ra
Vụng tìm nơi ẩn sương pha mái đầu
Ngại chi sương gió dãi dầu
Mày râu mừng chẳng bụi mầu trần gian.


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Nguyễn Đình Nhữ

Non Hồng sư cụ ngủ trong mây
Cát ấm chim nằm lặng giấc say
Biển rộng trăng trôi ngàn dặm thẳm
Đường xưa gió cuốn một thân gầy
Đêm đen mờ lối trời quên sáng
Đời vụng nương thân tóc bạc đầy
Đâu sợ dầm sương tay áo ướt
Mày râu mừng chẳng bụi trần dây.


Ảnh đại diện

“Anh nhớ lắm, em yêu, anh nhớ...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Hoàng Kim Anh

Anh vẫn nhớ, em ơi, nhớ mãi
Mái tóc em óng ả, mượt mà.
Anh chạnh lòng với bao trăn trở
Sẽ thế nào khi phải cách xa.
Anh nhớ những đêm thu vời vợi
Tiếng rì rào trong tán bạch dương
Anh chỉ mong cho ngày ngắn lại
Để trăng soi mình được lâu hơn.
Anh vẫn nhớ lời em từng nói:
“Tháng năm tuổi trẻ sẽ qua đi,
Khi anh ở bên người yêu mới,
Anh sẽ quên em liền một khi.”
Hôm nay, hoa Li-pa nở rộ
Lại gợi nhớ hình ảnh năm nào,
Khi tay anh dịu dàng rắc nhẹ
Cánh hoa lên mái tóc óng mềm.
Kỷ niệm trong anh chưa phai nhạt
Dù ở bên người mới ấm êm,
Những chuyện xưa với em luôn nhớ
Người anh yêu mái tóc óng mềm.


Ảnh đại diện

Con đường chưa đi (Robert Frost): Bản dịch của Hoàng Kim Anh

Rừng thu vàng rẽ đôi đường,
Ngập ngừng dừng bước, vấn vương lối nào.
Một bên u tịch rừng cao,
Một bên cỏ biếc, lối vào quanh co.

Cỏ xanh mướt tận bờ hoang,
Trập trùng rừng rậm ngỡ ngàng bước chân.
Trước hai đường đứng tần ngần,
Lá rơi sào sạc, cỏ sân chẳng lìa.

Lối tiếp lối khó phân chia
Bâng khuâng chẳng biết có về được không.

Ngày dài kể chuyện đông lân,
Đường rừng hai ngả trước ngàn cỏ cây

Chọn con đường ít heo may,
Một lần lựa chọn để thay đổi đời.


Ảnh đại diện

“Anh nhớ lắm, em yêu, anh nhớ...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Tạ Phương

Anh còn nhớ, em yêu, anh nhớ
Mái tóc em ngời sáng dưới ánh trời
Chẳng vui gì, em ơi, càng không dễ
Phải xa em, xa mãi trọn đời.

Anh nhớ những đêm thu mát rượi
Dưới rì rào tán lá bạch dương
Ta hằng mong cho ngày ngắn lại
Để đêm trăng toả sáng dài hơn.

Anh nhớ, với anh, em từng nói:
“Sẽ qua nhanh năm tháng tuổi xanh,
Anh sẽ yêu người con gái khác
Em sẽ phai mờ vĩnh viễn trong anh!”

Hôm nay ngắm cây gia bừng hương sắc
Trong lòng anh trào kỷ niệm xa xăm,
Nhớ khi anh nhẹ nhàng vung tay rắc
Những cánh hoa lên mái tóc em xoăn.

Và trái tim chưa hề chịu giá băng
Yêu người khác, lòng vẫn buồn vô hạn,
Vẫn nhớ về em xuyên suốt tháng năm
Như nhớ một câu chuyện tình đằm thắm.


Ảnh đại diện

“Ôi xứ sở biếc xanh, xứ sở tươi vui...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Tạ Phương

Ôi xứ sở biếc xanh, xứ sở tươi vui.
Ta đã hiến danh thơm cho khúc hát.
Gió biển ơi, hãy dịu dàng ve vuốt -
Có nghe chăng dạ oanh gọi hoa hồng?

Có nghe chăng, đoá hồng đang cúi xuống -
Nghe lời ca bỗng rạo rực trong lòng.
Gió biển ơi, hãy dịu dàng ve vuốt -
Có nghe chăng dạ oanh gọi hoa hồng?

Cháu - cô bé, chẳng nghi ngờ gì cả,
Còn chú là thi sĩ, có đúng không?
Gió biển ơi, hãy dịu dàng ve vuốt -
Có nghe chăng dạ oanh gọi hoa hồng?

Hê-li-a quý yêu, hãy tha thứ nhé.
Rất nhiều hồng chú từng gặp trong đời,
Nhiều bông hồng lụi tàn, héo úa,
Chỉ một bông thân thiết mỉm cười thôi.

Hai chúng mình cùng mỉm cười cháu nhé,
Vì những miền quê thân thiết ta mong.
Gió biển ơi, hãy dịu dàng ve vuốt -
Có nghe chăng dạ oanh gọi hoa hồng?

Ôi xứ sở biếc xanh, xứ sở tươi vui.
Ta dâng cả đời mình cho khúc hát.
Nhưng vì Hê-li-a, mà trong bóng cây cành
Dạ oanh đã ôm đoá hồng hương ngát…


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 12 trang (117 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: