Trang trong tổng số 12 trang (112 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bạch Vân tuyền (Bạch Cư Dị): Bản dịch của Chu Minh

Trên núi Thiên Bình suối Bạch Vân,
Mây bay vô định nước thanh nhàn.
Cớ chi dồn đổ chân non chảy,
Sóng dữ gây thêm tới hại dân.


Ảnh đại diện

Bạch Vân tuyền (Bạch Cư Dị): Bản dịch của Đào Văn Nghi

Thiên Bình có suối Bạch Vân thôi,
Mây nhởn nhơ hoài nước thảnh thơi.
Nguyên cớ chi mà dồn xuống núi?
Gây thêm sóng lũ tới muôn người.


7/10/2025
Ảnh đại diện

Long Đội sơn (Ngô Thì Điển): Bản dịch của Đào Văn Nghi

Đất bằng bỗng nổi ba chòm núi
Tạo hoá ban đầu khổ dụng tâm
Vũ trụ chứa đầy bao vận hội
Đất trời quán trọ của quang âm
Lý triều bia kệ mờ không đọc
Động chủ thơ đề rêu đã xâm
Khách đến việc xưa đà muốn hỏi
Sư trông mây trắng chỉ cười thầm


19/3/2024
Ảnh đại diện

Giữa chiều (Trần Tuấn Đạt): Bổ sung vào nhóm thơ khác nữa

Bài thơ này cũng thuộc tập thơ “Có một làng quê (1998)” của tác giả.


Ảnh đại diện

Nhật ký mối tình đầu (Trần Tuấn Đạt): Bổ sung vào nhóm thơ khác nữa

Bài thơ này cũng thuộc tập thơ “Có một làng quê (1998)” của tác giả.


Ảnh đại diện

Suối nhạc (Trần Tuấn Đạt): Bổ sung vào nhóm thơ khác nữa

Bài thơ này cũng thuộc tập thơ “Có một làng quê (1998)” của tác giả.


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Chi Nguyen

Non Hồng an giấc trong mây.
Bờ yên cát ấm, cò đầy bãi sa.
Biển Nam ngàn dặm trăng tà.
Lối xưa gió lạnh, người qua một mình.
Bạc đầu nương náu mưu sinh.
Trời đêm chưa dạng, u minh chốn này.
Sương dầm ướt áo chẳng thay.
Bụi trần dẫu lấm, râu mày vẫn vui.


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Nguyễn Quê

Hồng đỉnh sư già ngủ giữa mây
Cò nằm cát ấm cũng yên say
Biển nam ngàn dặm trăng tàn yểu
Lối cũ riêng người gió lạnh lay
Đêm mờ mịt mãi chừng nao sáng
Tóc trắng tinh rồi vụng náu thây
Chẳng ngại sương dầm lâu đẫm áo
Mừng thay bụi chửa bẫn râu mày


Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Đào Văn Nghi

Non Hồng tĩnh giấc vị sư già,
Mòng nước yên nằm bãi cát xa.
Ánh sáng trăng tàn muôn dặm thẳm,
Đường xưa gió lạnh một mình ta.
Đêm đen có lẽ trời quên sáng?
Tóc bạc chưa thành thẹn chẳng ra.
Chớ ngại sương sa dầm ướt áo,
Râu mày sướng bởi bụi không pha.


18/1/2021
Ảnh đại diện

Dạ hành (Nguyễn Du): Bản dịch của Nguyễn Đình Nhữ

Non Hồng sư ngủ giấc sâu
Ấm êm bãi cát hải âu lặng nằm
Biển Nam trôi bóng trăng tàn
Đường xưa giá lạnh cuốn tràn bóng ta
Mịt mùng đêm chửa sáng ra
Vụng tìm nơi ẩn sương pha mái đầu
Ngại chi sương gió dãi dầu
Mày râu mừng chẳng bụi mầu trần gian.


Trang trong tổng số 12 trang (112 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: