Bình luận nhanh 11

Haneul23/03/2026 21:43
Chuẩn bị thi hsg r
conhien20/03/2026 21:43
hữu duyên hehe, fb của tui là Cơ Nhiên, b cap màn hình cmt này của tui xong qua fb nhắn tin với tui nhé biết đâu hợp nhau=))))
hihi20/03/2026 21:42
waoooooooo
Cani Tohru15/03/2026 22:16
:0
ATHU14/03/2026 17:49
HAY
Chat gpt27/02/2026 20:48
“Vội vàng” là tiếng nói mãnh liệt của một tâm hồn yêu đời, yêu cuộc sống đến cuồng nhiệt. Ngay từ những câu thơ đầu, Xuân Diệu đã bộc lộ khát vọng táo bạo: muốn “tắt nắng”, “buộc gió” để giữ lại vẻ đẹp…
trần nhật nam04/02/2026 12:48
wow
Nguytt Minhh18/05/2025 20:36
nhỏ diệp như y nói rác tai ghê :))))
Luân Đôn20/09/2024 08:36
https://www.thivien.net/.../m-poem-o9Q4y8tarKUvofEobo7f-A
Đặng Q Định30/05/2023 12:22
Thơ hay, tôi thuộc từ hồi còn hs đến giờ. Nhưng sao có nhiều câu nhiều chữ bị sửa vậy? Là dị bản hay người đăng tự sửa cho phù hợp ngữ nghĩa bây giờ vậy? Đọc cứ ngang ngang mấy chỗ sửa.

7694.34
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
44 bài trả lời: 38 thảo luận, 6 bình luận
154 người thích
Từ khoá: mùa xuân (321) Ngữ văn 11 [2007-2020] (25) thơ sách giáo khoa (673) tình yêu (995) tuổi trẻ (63) Văn học 11 [1990-2006] (43)

Tuyển tập chung

Tuyển tập cá nhân

Đăng bởi Vanachi vào 26/06/2005 20:05, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 09/09/2016 06:58

Tặng Vũ Đình Liên

           Tôi muốn tắt nắng đi
           Cho màu đừng nhạt mất;
           Tôi muốn buộc gió lại
           Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại!
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
                   Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!


Đây là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Xuân Diệu trước Cách mạng. Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt, nhưng đằng sau đó là cả một quan niệm nhân sinh mới chưa thấy trong thơ ca truyền thống.

Bài thơ này được sử dụng trong các chương trình SGK Văn học 11 giai đoạn 1990-2006, Ngữ văn 11 từ 2007.

[Thông tin 4 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 5 trang (44 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5]

Ảnh đại diện

Abcd

11 có bài này hả


31.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Cần chỉnh sửa

Cầu đầu tiên tho mình được biết là: "tuần tháng mật" chứ không phải "tuần trăng mật".


14.00
Trả lời
Ảnh đại diện

bài văn nghị luận

mình có nè b muốn xem k


13.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Hỏi

Bạn có thể post bài văn viết theo bài giảng của chương trình ngữ văn hiện nay không


11.00
Trả lời

Trang trong tổng số 5 trang (44 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5]