Thảng thốt con gọi “Cha ơi!”
Chiều sẫm lòng con nỗi nhớ đầy
Chùm mây sắp vỡ tan thành lệ
Gió đến mang buồn trĩu bàn tay


Nguồn: Vương Tuyết Mai, Đêm trắng (thơ), NXB Thanh niên, 2001