Than rằng:
Sinh sinh hoá hoá, cơ huyền tạo mờ mờ;
Sắc sắc không không, bụi hồng trần phơi phới.

Bất cộng thù, thiên địa chứng cho;
Vô cùng hận, quỷ thần thề với.

Nhớ thuở tiên sinh, cao dơ mạo trãi, chăm chắm ở ngôi đài gián, dành làm cột đá để ngăn dòng;
Tới khi tiên sinh xa gác vó câu, hăm hăm chỉ cán cờ mao, bỗng trở gió vàng bèn nên nỗi.

Thói tinh chiên Hồ tặc chỉn hăm;
Gan thiết thạch Tô công dễ đổi.

Quan Vân Trường gặp Lữ Mông, dễ sa cơ ấy, mảng thấy chữ “phệ tê hà cập” dạ những ngùi ngùi;
Lưu Huyền Ðức giận Lục Tốn mong giả thù này, nghĩ đến câu “thường đảm bất vong” lòng thêm dội dội.

Sầu kia không lấp cạn dòng;
Thảm nọ dễ xây nên núi.

Lấy chi báo chưng hậu đức, rượu kim tương một lọ, vơi vơi mượn chúc ba tuần;
Lấy chi uỷ thửa phương hồn, văn dụ tế mấy câu, thẳm thẳm ngõ thông chín suối.


Nguồn:
1. Dương Quảng Hàm, Việt Nam thi văn hợp tuyển, Bộ Quốc gia Giáo dục xuất bản, Hà Nội, 1951
2. Thơ văn Lý Trần (tập III), NXB Khoa học xã hội, 1978