Đăng bởi Vanachi vào 24/02/2006 16:25, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 05/09/2009 22:50

Người bảo ông điên, ông chẳng điên,
Ông thương ông tiếc hoá ông phiền.
Kẻ yêu người ghét hay gì chữ,
Đứa trọng thằng khinh chỉ vị tiền.
Ở bể ngậm ngùi cơn tới lạch,
Được voi tấp tểnh lại đòi tiên.
Khi cười khi khóc khi than thở,
Muốn bỏ văn chương học võ biền!


Nguồn:
1. Thơ Trần Tế Xương, NXB Văn hoá - Thông tin, 1998
2. Phan Khôi, Chương Dân thi thoại, Nhà in Đắc Lập, Huế, 1936, tr. 115

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Văn chương hay võ biền...hay thật!

Văn chương thì đối lại chỉnh nhất là võ biền! Chỉnh thật. Chỉ nghe nói "...được voi đòi tiên..." nhưng mình không biết xuất xứ câu này. Không lẽ từ bài thơ của cụ Tú?

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Rất thưởng thức bài thơ của cụ

Bài hoạ:
KHÍ PHÁCH

Đứa nào buổi ấy bảo ông điên
Điên được hơn ông hẳn hết phiền
Tậu chức thời chờ tung tẩy ghế
Chơi thơ đếch bận nói năng tiền
Cốt xương thuở nọ đà nên thánh
Mỡ nạc sau này dễ hoá tiên
Lọ cửa trâm anh nhà thế phiệt
Một câu muốn đổ tháp Cao Biền

Thiện Phc 31-05-2022

Chưa có đánh giá nào
Trả lời