Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ cổ-cận đại khuyết danh
Đăng bởi tôn tiền tử vào 06/04/2025 19:08
Mình bảo ta điên, ta chẳng điên,
Ta thương, ta nhớ, hoá ta phiền.
Kẻ yêu, kẻ ghét hay gì chữ,
Người trọng, người khinh chỉ vị tiền.
Ở biển ngậm ngùi cơn tới lạch,
Được voi tấp tểnh lại đòi tiên.
Khi cười, khi khóc, khi than thở,
Muốn bỏ văn chương học võ biền.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.