Thơ » Việt Nam » Cận đại » Trần Tế Xương
Đăng bởi Vanachi vào 23/02/2006 18:57
Chỉ trách người, sao chẳng trách mình,
Mình trung đâu đó? trách người trinh.[1]
Áo dày, cơm nặng, bao nhiêu đức,
Chiếu cạnh, màn bên, mấy hột tình?
Tơ tóc nỗi riêng thì xét nét,
Giang sơn nghĩa cả nỡ mần thinh![2]
Cổ cong mặt lệnh, người đâu thế?[3]
Cái cóc bôi vôi khéo dại hình!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.