Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chỉ trách người, sao chẳng trách mình,
Mình trung đâu đó? trách người trinh.[1]
Áo dày, cơm nặng, bao nhiêu đức,
Chiếu cạnh, màn bên, mấy hột tình?
Tơ tóc nỗi riêng thì xét nét,
Giang sơn nghĩa cả nỡ mần thinh![2]
Cổ cong mặt lệnh, người đâu thế?[3]
Cái cóc bôi vôi khéo dại hình!


Cô hầu một vị quan nghi có ngoại tình bị đuổi, sau quan bị bắt cóc lại được về, cô hầu gửi thơ thăm và trách.

Chú thích:
[1]
Một viên quan vì giỏi nịnh Tây mà có địa vị, đuổi một cô hầu vì cho cô lẳng lơ.
[2]
Tác giả mượn lời cô hầu để vạch mặt viên quan này quên đất nước.
[3]
Cổ bự như cái cong đựng nước, mặt to như cái lệnh làng: hạng người bị thịt thô bỉ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]