Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em đi tôi rớt nụ cười
Trăng đi rớt xuống một người... là tôi!

Giận mình sao lắm đơn côi
Bàn chân giẫm nát núi đồi tìm em
Cũng mong dạ cứng đá mềm
Nào hay đá dưới bậc thềm lạnh tanh!

Nàng là tiên nữ trong tranh
Hằng Nga giáng thế mộng lành duyên tơ
Còn tôi chàng Cuội bơ vơ
Theo em toàn nhặt hững hờ dửng dưng.

Bao năm xuống biển lên rừng
Lâu đài tình ái xây lưng lửng trời
Kỳ hoa dị thảo trên đời
Dựng vườn thượng uyển như lời em mơ
Ngờ đâu muôn dặm đợi chờ
Thuyền duyên chỉ thấy mịt mờ sóng xô!

Tay khô đòi vã nên hồ
Mộng suông đòi đắp cơ đồ được sao?
Lâu đài trên cát đổ nhào
Gạch tình, đá ái vỡ vào khói sương
Lời thương lẩn quẩn còn thương
Loay hoay trượt ngã giữa đường đôi mươi...

Ra đi bỗng khóc bỗng cười
Mải yêu nên mãi là người chưa yêu!


1999

Bài thơ viết từ câu chuyện kể của một người bạn mới quen khi tác giả đi du lịch Hà Tiên.

Nguồn:
1. Báo Văn học và Tuổi trẻ, số tháng 8-2002
2. Báo Làm bạn với Máy vi tính, số 522, ngày 10-9-2013
3. Tạp chí Văn nghệ Hàm Luông, số 16 (bộ mới), tháng 9-2013
4. Báo Cần Thơ chủ nhật, số 259 (6706), ngày 25-9-2022