Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm qua 20:10
胡笳本自出胡中,
緣琴翻出音律同。
十八拍兮曲雖終,
響有餘兮思無窮。
是知絲竹微妙兮均造化之功,
哀樂各隨人心兮有變則通。
胡與漢兮異域殊風,
天與地隔兮子西母東。
苦我怨氣兮浩於長空,
六合雖廣兮受之應不容。
Hồ già bản tự xuất hồ trung,
Duyên cầm phiên xuất âm luật đồng.
Thập bát phách hề khúc tuy chung,
Hưởng hữu dư hề tứ vô cùng.
Thị tri ty trúc vi diệu hề quân tạo hoá chi công,
Ai lạc các tuỳ nhân tâm hề hữu biến tắc thông.
Hồ dữ Hán hề dị vực thù phong,
Thiên dữ địa cách hề tử tây mẫu đông.
Khổ ngã oán khí hề hạo ư trường không,
Lục hợp tuy quảng hề thâu chi ưng bất dung.
Hồ già vốn sinh ra từ đất Hồ,
Nay nương theo đàn cầm mà chuyển thành âm luật tương hoà.
Đến phách thứ mười tám, khúc nhạc tuy đã hết,
Nhưng âm vang vẫn còn, nỗi nhớ thương thì không cùng tận.
Qua đó mới biết tiếng tơ tiếng trúc vô cùng tinh diệu, đều là công năng của tạo hoá,
Buồn vui theo lòng người mà biến đổi, có biến đổi thì tình ý mới được truyền thông.
Người Hồ và người Hán ở hai miền khác nhau, phong tục cũng khác,
Trời đất ngăn cách, con ở phương tây mà mẹ ở phương đông.
Nỗi đau cùng oán khí của ta cuồn cuộn cao hơn cả trời dài,
Sáu phương trời đất tuy rộng lớn, dường như cũng không thể chứa nổi.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Hồ già vốn sinh đất Hồ Nhung,
Nương đàn chuyển điệu chừ âm luật cùng.
Mười tám phách chừ khúc tuy đã xong,
Dư âm còn vọng chừ nhớ khôn cùng.
Tơ trúc tinh vi chừ bởi hoá công,
Buồn vui theo dạ chừ biến thì thông.
Hồ Hán khác miền chừ khác tục phong,
Trời đất ngăn chừ con tây mẹ đông.
Oán khí lòng ta chừ ngập tầng không,
Sáu cõi tuy rộng chừ e chẳng dung.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.