Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm qua 19:57
十六拍兮思茫茫,
我與兒兮各一方。
日東月西兮徒相望,
不得相隨兮空斷腸。
對萱草兮憂不忘,
彈鳴琴兮情何傷。
今別子兮歸故鄉,
舊怨平兮新怨長。
泣血仰頭兮訴蒼蒼,
胡為生我兮獨罹此殃。
Thập lục phách hề tứ mang mang,
Ngã dữ nhi hề các nhất phương.
Nhật đông nguyệt tây hề đồ tương vương,
Bất đắc tương tuỳ hề không đoạn trường.
Đối huyên thảo hề ưu bất vương,
Đàn minh cầm hề tình hà thương.
Kim biệt tử hề quy cố hương,
Cựu oán bình hề tân oán trường.
Khấp huyết ngưỡng đầu hề tố thương thương,
Hồ vi sinh ngã hề độc ly thử ương.
Phách thứ mười sáu, nỗi nhớ mịt mờ vô tận,
Ta và các con mỗi người ở một phương.
Mặt trời ở phía đông, mặt trăng ở phía tây, chỉ có thể uổng công nhìn về nhau,
Không được ở bên nhau, lòng chỉ thêm tan nát.
Đối diện cỏ huyên vốn được coi là loài cỏ làm quên sầu, mà nỗi lo của ta vẫn chẳng thể quên.
Gảy cây đàn vang tiếng, tình cảm sao mà đau đớn đến thế!
Nay từ biệt các con để trở về quê cũ,
Nỗi oán hận xưa vừa nguôi thì nỗi hận mới đã kéo dài.
Ta khóc như ra máu, ngẩng đầu kêu với trời xanh:
Vì sao sinh ra ta để riêng ta phải chịu tai hoạ này?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Mười sáu phách chừ nhớ mênh mang,
Mẹ cùng con trẻ chừ cách đôi phương.
Mặt trời đông, trăng tây chừ uổng ngóng trông,
Không được theo nhau chừ bao đoạn trường.
Đối cỏ huyên chừ sầu vẫn vấn vương,
Gảy tiếng cầm chừ tình quá bi thương.
Nay biệt con chừ trở lại cố hương,
Oán cũ vừa nguôi, hận mới càng giăng.
Khóc máu ngẩng đầu chừ thấu trời chăng?
Sao sinh ta chừ riêng chịu tai ương?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.