Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Thái Diễm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm qua 17:45
天無涯兮地無邊,
我心愁兮亦復然。
人生倏忽兮如白駒之過隙,
然不得歡樂兮當我之盛年。
怨兮欲問天,
天蒼蒼兮上無緣,
舉頭仰望兮空雲煙,
九拍懷情兮誰與傳。
Thiên vô nhai hề địa vô biên,
Ngã tâm sầu hề diệc phục nhiên.
Nhân sinh thúc hốt hề như bạch câu chi quá khích,
Nhiên bất đắc hoan nhạc hề đương ngã chi thịnh niên.
Oán hề dục vấn thiên,
Thiên thương thương hề thượng vô duyên,
Cử đầu ngưỡng vọng hề không vân yên,
Cửu phách hoài tình hề thuỳ dữ truyền.
Trời không bờ, đất không tận,
Nỗi sầu trong lòng ta cũng mênh mang như thế.
Đời người trôi nhanh như bóng ngựa trắng vụt qua khe cửa,
Vậy mà giữa tuổi xuân thịnh nhất, ta lại chẳng được hưởng niềm vui.
Lòng mang oán hận, ta muốn hỏi trời,
Nhưng trời xanh cao thẳm, không có đường nào vươn tới.
Ngẩng đầu trông lên, chỉ thấy mây khói trống không,
Tâm tình gửi trong phách thứ chín này, biết nhờ ai truyền lại?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Trời không bờ cõi chừ đất vô biên,
Lòng ta sầu khổ chừ cũng triền miên.
Đời thoắt chốc chừ bóng ngựa vụt xuyên,
Tuổi xuân đang độ chừ chẳng vui yên.
Oán hờn chừ hỏi trời trên,
Trời xanh thăm thẳm chừ chẳng lối lên.
Ngẩng đầu trông chừ mây khói đảo điên,
Chín phách ôm tình chừ biết ai truyền?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.