594.34
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại
27 bài trả lời: 27 thảo luận
122 người thích
Từ khoá: hoa tigôn (9) tan vỡ (83) lỡ làng (36) thơ phổ nhạc (543)
Đăng bởi Vanachi vào 13/03/2005 17:53, đã sửa 5 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 21/06/2008 05:27

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
Tay vít dây hoa trắng chạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly,
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy.”

         *

Đâu biết lần đi một lỡ làng,
Dưới trời đau khổ chết yêu đương.
Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đó thu rồi thu lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ!

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết,
Vẫn giấu trong tâm bóng “một người”.

         *

Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
(Nhưng hồng) tựa trái tim tan vỡ.
Và đỏ như màu máu thắm pha!

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi:
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây vắng,
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò...

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
Trời ơi! người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ
Tựa trái tim, phai tựa máu hồng...?


Một số sách in lại bài thơ có thay đổi một số chữ và dấu câu. Bài ở đây chép theo bản gốc đăng trên Tiểu thuyết thứ bảy (1937). Về xuất xứ của bài thơ, xin xem các bình luận trong phần tác giả T.T.Kh.

Bài thơ đã được các nhạc sĩ Anh Bằng và Trần Thiện Thanh phổ nhạc.

Nguồn:
1. Tiểu thuyết thứ bảy, số 179, ngày 30-10-1937
2. Nguyễn Tấn Long, Nguyễn Hữu Trọng, Việt Nam thi nhân tiền chiến, NXB Xuân thu, 1990
3. Tổng tập văn học Việt Nam (tập 25), Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia, NXB Khoa học Xã hội, 2000

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 3 trang (27 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Lời phổ nhạc cho bài thơ của Anh Bằng

Dĩ vãng một loài hoa

Những chiều thu ấy tôi còn nhớ
Nhìn đoá ti-gôn đẹp vô bờ
Cài vào mái tóc thơm mùi nắng
Tôi đợi tôi chờ bóng một người lại thăm.

Nhớ rằng người ấy xưa chiều vắng
Thường ngắm xa xăm thật lành lùng
Bảo rằng hoa dáng tim rạn vỡ
Nên sợ duyên mình mai này cũng thế thôi.

Từ thu ấy đời đầy giông bão
Đã cuốn trôi đi cuộc tình này
Người xa quá duyên xưa đành lỡ
Một ngày áo cưới rác đầy sân.

Từng thu chết rồi từng thu chết
Vần giữ trong tim bóng một người
Giờ tôi biết sao hao rạn vỡ
Thì tình đã chia xa.

Nhớ hoài người ấy hay hờn dỗi
Thường vuốt tóc tôi và thở dài
Thường buồn khi thấy tôi cười nói
Tôi nào nghĩ rằng có ngày tình lẻ đôi.

Chắc gì người ấy quên mà sống
Từ biết tin tôi đã lấy chồng
Tình đầu tan tác như bọt sóng
Buồn lắm trời ơi người ấy có còn không?

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
83.75
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

cám ơn

mình đang học thêm thấy thầy giáo giới thiệu rất nhiều về bài này
Mình cũng tìm lâu lắm mới thấy
Cám ơn thi viện!

43.25
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nhớ Ti-gon

Hoa..vỡ...thôi rồi,tim dấu yêu
Còn đâu vương vấn những yêu triều...
TTKH...nàng...ai thế...
vọng lặng...nơi này...thương...bấy nhiêu...


Ngẫu...nhớ TTKH
Hoa trong gương
Trăng dưới nước
Sống mấy nhiêu năm
Trăng Rằm ngắm độ mấy lần
74.29
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

hay kinh khung

cam on nguoi da dang bai nay,minh thich bai nay lam.

53.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

nhớ quá

Bài thơ này em thích từ khi còn bé^^. Lâu lắm rồi không đọc lại, yêu lắm cơ:*

42.75
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

binh tho

bai tho nay nrat hay toi da duoc doc rat lau

32.67
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Buồn thật

Bài này tui thích từ khi vô Bộ Đội.Anh trung đội trưởng có một quyển thơ...Và bài này anh hay đọc cho tụi tôi nghe!

"Sống trên đời cần có một tấm lòng
...Để gió cuốn đi..."
11.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

làm sao quên người ấy

hay quá đi, mà thấy thương cho nhiều đôi yêu mà không lấy được nhau, thay vì ái ân nồng nàn với người mình yêu thì lại "ái ân lạt lẽo của chồng tôi" và rồi thời xuân sắc qua đi thật là uổng phí và buồn thảm "và từng thu chết, từng thu chết" để mà nhớ người ấy, ôi thương quá đi, khi ai đó lấy phải người không yêu. mà biết đến bao giờ mới quên được người ấy,

Có ai quay lại mùa Thu trước
Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?
11.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Hôm nay xem bài" Oan trái"của Nguyễn Tường làm mình nhớ tới bài này

Vào Tocpic Trữ tình mình chộp đuọc bài thơ: Oan trái của Nguyễn Tường làm mình có liên tưởng tới bác ấy là người mà TTKH vẫn giấu trong tim.Lúc nào mình xin phép bác ý rồi pots lên đây

Trong một thoáng cổng thần tiên vừa khép
Phù thủy già trong dáng vóc Thiên Nga
Úmbala...bala
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

buồn cho những tan vỡ của cuộc đời

hix tình yêu có chăng cũng chỉ là những "nét tàn phai" thôi

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 3 trang (27 bài trả lời)
[1] [2] [3] ›Trang sau »Trang cuối